Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 1116 : Ly Sơn tá phủ
Ngày đăng: 20:53 20/04/20
Bay tới trên bầu trời, Chỉ Linh hóa thành hình người mang theo Đoan Mộc Hàn bay xuống dưới.
Chỉ Linh trực tiếp kiếm chỗ ngồi ngay phía trước, nơi đây yêu tu phần lớn đều có tu vi ngoài Chân Tiên, cũng lên tới ngàn người.
Hai người vừa mới ngồi xuống, liền có vô số ánh mắt âm lãnh nhìn sang.
Đoan Mộc Hàn khẽ nhíu mày, nàng biết ánh mắt của những người kia phần lớn là hướng về mình mà đến, nàng chỉ mới là Thiên Tiên tu sĩ, còn là Nhân tộc, tự nhiên sẽ bị người xem thường.
Đây là vì đang ở trong núi, không tiện động thủ, nếu đổi lại ở nơi khác có lẽ họ đã xé xác nàng ngay đương trường.
Chỉ Linh hừ lạnh một tiếng, trên mặt tràn đầy sương lạnh quét mắt nhìn chung quanh nói:
- Nhìn cái gì vậy? Đoan Mộc sư muội là đệ tử nhập thất của nương nương, đừng nói là nơi này, dù là hàng thứ nhất cũng có tư cách ngồi được, còn nhìn sư muội của ta, coi chừng ta đào mắt của các ngươi ra!
Mấy ánh mắt nhìn sang đột nhiên ngưng lại, sau đó càng thêm băng sương, mang theo ý đố kỵ rõ ràng.
Thẳng đến khi nghe một câu cuối cùng của Chỉ Linh mới chịu quay đầu đi nơi khác.
Trong đó có mấy người vẫn bình tĩnh nhìn qua, đánh giá Đoan Mộc Hàn kỹ lưỡng, vẻ mặt đầy hồ nghi.
Những người này đều ngồi ở phía trước nhất, tu vi mạnh mẽ, ngay cả Chỉ Linh cũng không sánh bằng, làm cho Đoan Mộc Hàn lưu ý nhất là ba nữ tử ngồi chung một chỗ. Cả ba đều mắt ngọc mày ngài, hình dáng thướt tha, ngoại trừ đệ tử của người nọ là Liễu Nguyệt Như ra, ba người này có thể xem như là nữ tử mỹ mạo nhất mà nàng đã gặp, đặc biệt là nữ tử mặc áo vàng, mơ hồ lộ ra vẻ phong tao hấp dẫn, trong ánh mắt mang theo làn thu ba nhộn nhạo, mỗi khi liếc mắt nhìn người đều có thể câu dẫn tâm hồn của người khác.
Nếu đem so sánh, tuy Liễu Nguyệt Như đem hơn ba người này, nhưng lại tràn đầy vẻ đẹp đoan trang, ngược lại có chút không bằng họ.
Dung nhan của họ thật tuyệt mỹ, ngay cả Đoan Mộc Hàn là thân nữ tử cũng phải thất thần khi chứng kiến. Nguồn: https://truyenfull.vn
Chỉ Linh cũng nhìn theo ánh mắt của nàng, sau đó khinh thường bĩu môi nói:
Nữ tử nhẹ nhàng gật đầu, búng ra ngón tay, trong điện lại vang lên tiếng chuông thanh thoát.
Ngay khi tâm thần mọi người vừa dao động, tiếng chuông biến mất, bên ngoài Ly Sơn bỗng dưng vang lên một tiếng quát lớn:
- Xiển giáo đệ tử Dương Hạo, xin đến bái sơn cầu kiến Oa Hoàng nương nương!
Thanh âm thậm chí áp đảo tiếng chuông, truyền khắp cả Ly Sơn.
Mà Chỉ Linh nhất thời hít sâu một hơi:
- Pháp lực người này đúng là không thua kém Kim Tiên, vô cùng mạnh mẽ. Dương Hạo này không phải mới thành tựu Huyền Tiên hồn ấn hay sao? Lại có thể nhanh như vậy đã thành tựu Kim Tiên hồn ấn? Thật không biết là chuyện khi nào!
Đoan Mộc Hàn cũng cảm thấy ngạc nhiên:
- Dương Hạo kia là người phương nào?
- Ngay cả hắn mà sư muội cũng không biết?
Chỉ Linh kinh ngạc liếc nhìn Đoan Mộc Hàn, tiếp theo lắc đầu giải thích:
- Người này là đồ đệ của Ngọc Đỉnh chân nhân Xiển giáo, là cháu trai của Hạo Thiên, thần thông pháp lực mạnh mẽ, ngoại trừ trăm năm trước từng bị nhục trong tay Huyết Lục thiên quân Nhạc Vũ, cơ hồ chưa từng đại bại. Thật không biết vì sao hôm nay lại chạy tới đây.
Đoan Mộc Hàn vừa nghe là bại tướng dưới tay Nhạc Vũ, liền không còn hứng thú tìm hiểu, nhưng mọi người bên cạnh vẫn đang nghị luận sôi nổi. Trong lòng nàng còn đang cảm thấy kinh dị, chỉ thấy xa xa có thân ảnh bay tới, trên người mặc kim giáp, phía sau mang theo một thanh Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao hạ xuống trước điện phủ, lại hướng trong điện ôm quyền thi lễ nói:
- Dương Hạo xin mượn Ngũ Đinh Thần Phủ sử dụng một chút, xin nương nương hãy thành toàn!