Quân Lâm Thiên Hạ
Chương 922 : Tây Hải Long thành
Ngày đăng: 20:51 20/04/20
Biến hóa trong Diễn Thiên Châu diễn ra trong nửa canh giờ thì hoàn tất toàn bộ, khối đá màu đen đã bị Diễn Thiên Châu triệt để hấp thu phân giải.
Thế giới bên trong cũng dần khôi phục lại bình tĩnh, bất quá chỗ biên giới vẫn đang điên cuồng khuếch trương bằng tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trong khoảng thời gian này, Nhạc Vũ dứt khoát lấy ra mấy cái bình sứ, thăm dò bên trong rồi chiết xuất ra từng giọt dịch thể có màu sắc khác nhau hấp thu vào bên trong cơ thể.
Sau một khắc, nguyên khí cùng Ngũ Hành linh lực trong cơ thể lập tức bạo tăng.
Tâm niệm Nhạc Vũ vừa động liền ngưng tụ trong đan điền ra một tổ Ngũ Hành phù văn nhập vào phù trận rồi khẽ lắc đầu.
- Những tinh hoa Ngũ Hành này tuy tốt nhưng chất lượng so với Cực linh nhân sâm đan vẫn còn kém quá nhiều.
Lần này thu thập đến tám ngàn vạn tiên thạch coi như hoàn toàn vô dụng nên Nhạc Vũ liền dứt khoát dùng trao đổi ít thứ tốt trong Linh Diệu Các.
Ngoại trừ viên nguyên thần tinh hạch giá trị 3500 vạn thì còn hai viên khác có giá trị tổng cộng 2500 trăm vạn tiên thạch.
Ngoài ra hắn còn mua sắc một chút dược liệu và tài liệu có khả năng dùng đến trong luyện khí, còn lại bảy trăm vạn tiên thạch đều dùng để đổi lấy những tinh hoa Ngũ Hành này.
Số lượng nhìn như không nhỏ nhưng tính ra cho dù dùng tám ngàn vạn tiên thạch mua hết những tinh hoa Ngũ Hành này thì cũng chỉ tương đương với hai viên cực linh nhân sâm đan.
Hơn nữa tạp chất rất nhiều, không được tinh khiết như thứ sau, mỗi điểm tinh hoa Ngũ Hành đều phải mất năm ngày mới triệt để bài xuất tạp chất ra bên ngoài cơ thể.
Đây còn là nhờ vào năng lực phân tích của hắn mới có thể bài trừ nhanh như vậy, nếu là những tu sĩ khác chắc phải dùng đến mấy tháng, thậm chí là cả nửa năm mới có thể chiết xuất triệt để.
Hiệu dụng hoàn toàn không thể so sánh với Cực linh nhân sâm đan. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn
Bất quá tuy dùng vật này có rất nhiều phiền toái nhưng Nhạc Vũ vẫn mơ hồ thấy được hi vọng rất nhanh đột phá Thiên Tiên.
Sử dụng tinh hoa Ngũ Hành xong thì tốc độ tu hành của hắn đủ tăng lên gấp 10 lần so với trước, nếu cung ứng đầy đủ thì áng chừng hai mươi năm sẽ tu hành viên mãn Tiên Thiên Ngũ Sắc Thần Quang tầng thứ mười bốn.
Duy chỉ có Linh Bảo tiên thạch khó tìm, nhu cầu số lượng tinh hoa Ngũ Hành của hắn lại quá lớn khiến trong lòng phát sầu.
Vừa vào tới nơi, Nhạc Vũ còn chưa kịp thưởng thức cảnh trí tinh mĩ nơi này thì đã hít vào một hơi khí lạnh, cảm giác được hơn trăm đạo long uy cực lớn đang giăng khắp cung điện, khí mang tinh huyết càng không chút nào che lấp.
Trong đó thấp nhất cũng có tu vi Thái Ất Chân Tiên, cao nhất đến Thái Thanh Huyền Tiên đỉnh phong có chừng bảy vị phân ra tứ phương.
Hắn nhìn lại thì thấy kiến trúc của cung điện này tương tự với Vạn Lôi Điện nhưng càng thêm hoa mỹ.
Long tộc tứ hải trước kia cũng do Diệu Pháp Đại La Thiên quản hạt, sau khi Yêu tộc diệt vong thì tự lập, hôm nay trên danh nghĩa mặc dù thần phục Hạo Thiên thượng đế nhưng không hề phải nghe lệnh.
Bất quá những hoa văn trang sức trên phòng ốc xem ra có quan hệ sâu sắc với Nhân tộc.
Nhạc Vũ nhìn qua một vòng, chăm chú nhất là phương vị mà Đế Thính nói với hắn.
Tìm bên trong chừng hơn một canh giờ thì Hi Hoàng tàn kính trên đầu liền kịch liệt chấn động, tựa hồ đã cảm ứng được chỉ về hướng đông.
Nhạc Vũ nhíu mày tìm về hướng đông thì sau đó ngạc nhiên dừng lại trước một cửa cung.
- Lương Hà cung? Vật này không ở trong bảo tàng Long Cung mà lại ở đây?
Càng khiến hắn lạnh toát là sau cửa cung chính là một trong bảy chỗ có khí tức tinh mang cường thịnh nhất.
Nói cách khác bên trong cung này ít nhất cũng có một vị Thái Thanh Huyền Tiên tọa trấn!
Đang do dự thì trong lòng Nhạc Vũ chợt cảnh giác lánh qua một bên, thấy phía xa có hai ngọc liễn kim sắc hơi nhỏ một chút được cự tích ngân sắc kéo tới. Không bao lâu thì hai ngọc liễn đã dừng trước Lương Hà cung rồi một xa giá xa hoa chậm rãi tiến vào trong cửa cung.
Ánh mắt Nhạc Vũ chớp lên, cắn răng tiến theo phía sau.
Vừa mới bước vào thì hắn liền nghe một tiếng hừ lạnh cách đó không xa:
- Thật không biết xấu hổ! Cũng không nhìn lại thân phận mà dám cầu hôn với công chúa nhà ta.