Quan Môn
Chương 906 : Còn ai chưa tới thăm tôi?
Ngày đăng: 12:52 18/04/20
- Đây là bổn phận trách nhiệm của cháu!
Diệp Khai mỉm cười nói:
- Là quan viên địa phương, tự nhiên phải bảo vệ một phương bình an, nếu quả thật làm cho đập nước sụp đổ, gần vạn quần chúng bên dưới chỉ sợ phải bị thương vong thảm trọng!
Tuy loại chuyện này là sự kiện thiên tai đột phát, nhưng một khi phát sinh sẽ liên lụy rất phức tạp, không cần nói gì khác, chỉ nói ở trong khu trực thuộc của anh phát sinh tai nạn lớn, thương vong thảm trọng, đủ cho mặt mũi của anh cảm thấy thật hổ thẹn.
Lúc đó đừng nói chi nếu để nhiều người tử vong, anh là quan viên chủ chính lại không kịp thời giám thị tới, không có được ý thức công tác phòng bão lụt, hơn nữa còn không thể phòng ngừa rắc rối xuất hiện, sẽ khiến cho địch thủ trên chính đàn tìm được lý do công kích anh.
Nhưng hiện tại thì khác hẳn, Diệp Khai phòng ngừa chu đáo, chẳng những xem trọng công tác phòng bão lụt của huyện khu hơn nữa còn sớm làm an bài, sau khi phát hiện được tình hình nguy hiểm của huyện Từ Lăng liền kịp thời ra tay, sơ tán quần chúng, tránh khỏi nguy hiểm càng lớn hơn xuất hiện, hơn nữa thông qua quyết sách khoa học chế định ra phương án phù hợp ứng phó nhu cầu bức thiết, giảm thấp khả năng vỡ đập gây lũ, bảo toàn được tài sản của quần chúng, cống hiến như vậy đúng là rất lớn.
Hiện tại không ai có thể phủ nhận trong vòng vài ngày này Diệp Khai làm ra những việc như vậy đã có thể xưng tụng là một phần công đức lớn, chiến tích chói mắt.
Đây cũng là một đại sự đầu tiên mà từ khi Diệp Khai nhậm chức quyền chủ tịch thành phố Đông Sơn, có thể nói là đã đắc thắng ngay cuộc chiến đầu tiên.
Suy nghĩ lại chủ tịch thành phố Đông Sơn Mạnh Chiêu ngày trước, tùy ý cho thị trấn Khang Thành chịu đựng một tai họa ngầm ngay trên đỉnh đầu thật nhiều năm, tùy ý cho thân thích của hắn thu lợi ích từ bên trong, lại tổn hại tới an toàn tính mạng của dân chúng, so sánh với cách làm việc của Diệp Khai là có thể lập tức nhìn ra ưu khuyết.
Như Diệp Khai mới được xưng tụng là quan phụ mẫu, như Mạnh Chiêu chỉ có thể gọi là sâu mọt.
Lê thúc nghe được lời nói của Diệp Khai, liên tục gật đầu khen ngợi nói:
- Tâm tính như cháu vậy là tốt, trong lòng chứa đựng công việc, chứa đựng quần chúng mới có thể đem sự tình làm thật tốt đẹp, những kẻ chỉ biết chạy quan muốn quán, hoặc là có thể nổi lên nhất thời nhưng ở thời gian dài sẽ lộ ra được mục rỗng, không cách nào bước lên được vị trí cao hơn.
Sau đó Lê thúc lại nói với Diệp Khai:
- Sự tình của Lý Kiều Ba cháu không nên nhúng tay, hiện tại chức vụ chủ yếu của cháu là công tác kinh tế, nếu vượt nhập loại chuyện này rất dễ dàng bị đối thủ bắt lấy tay cầm, vốn cháu là ở bên đạo lý, nếu phái người đi giết Lý Kiều Ba sẽ biến thành đuối lý, việc này bất lợi đối với việc phát triển của cháu.
Hôm nay tuy Diệp Khai còn kiêm nhiệm chức vụ phó cục trưởng Cục cảnh vệ trung ương, nhưng trên thực tế công tác là kiến thiết kinh tế địa phương, thật sự không thích hợp nhúng ta vào những sự kiện ám sát mặt trái, điều này cực kỳ bất lợi đối với hình tượng chính trị của hắn.
Cho dù hoàn cảnh chính trị trong nước bất đồng với nước ngoài, nhưng cạnh tranh vẫn đồng dạng tồn tại.
Diệp Khai nghe vậy thoáng suy nghĩ, sau đó lên tiếng:
- Lê thúc yên tâm đi, giết người chưa hẳn phải dùng đao!
- Ah?
Đường Mộc cũng đồng ý, hắn đem thư giao cho Diệp Khai.
Diệp Khai vừa xem quả nhiên bên trong ghi chép thật rõ ràng, xem xét cũng biết là nhân viên nội bộ tố cáo.
Hơn nữa bên trong còn nêu lên một việc phi thường trọng yếu, cục trưởng Cục tài chính Khang Kiện Dân cùng phó cục trưởng Cục dân chính là bạn học cũ, mà bộ trưởng Trương Thiếu Kiệt bên chính hiệp lại là chồng của Hà Mộ Chi, quan hệ giữa hai nhà vô cùng mật thiết.
- Nói cách khác, Trương Thiếu Kiệt là chỗ dựa của Khang Kiện Dân…
Thấy được điều này, trong nội tâm Diệp Khai liền sáng sủa:
- Đường Mộc, nghe nói Trương Thiếu Kiện không tới thăm tôi, có việc này sao?
- Nhị thiếu gia, Trương bộ trưởng xác thực là không có tới thăm ngài!
Đường Mộc gật đầu đáp.
- Ah, vậy thì tốt, mượn hắn khai đao đi…
Diệp Khai gật nhẹ đầu, sau đó nói với Đường Mộc:
- Anh gọi chủ nhiệm văn phòng Tôn Thánh qua đây, tôi có chút việc cần nói chuyện với hắn.
- Dạ!
Đường Mộc gật nhẹ đầu quay người đi ra ngoài.
Qua không bao lâu, liền thấy chủ nhiệm văn phòng Tôn Thánh đi nhanh vào phòng:
- Diệp chủ tịch, ngài tìm tôi?
- Phải, Tôn chủ nhiệm, có chuyện cần anh đi kiểm tra đối chiếu sự thật một chút.
Diệp Khai ra hiệu cho Tôn Thánh ngồi xuống, sau đó đem hai phong thư đưa cho hắn, gọi hắn đọc qua.