Quan Thần

Chương 379 : Kết quả cho từng người

Ngày đăng: 03:49 20/04/20


- Lời này nói hơi quá đà rồi.



Diệp Thạch Sinh cũng không mặn không nhạt nói lại.



- Dù sao thành phố Yến cũng là thành phố cấp Phó tỉnh, cho dù là không phải đi chăng nữa thì cũng là một cơ quan chính phủ bậc Đảng bộ then chốt. Tỉnh uỷ cũng không thể muốn điều ai là điều luôn, không thể không xem xét ý kiến Thành uỷ Thành phố, sau này còn muốn triển khai công việc nữa không? Thêm nữa là, tôi thấy đồng chí Hạ Tưởng không thích hợp với vị trí Trưởng phòng Tin tức của Văn phòng Tỉnh ủy. Cậu ta còn quá trẻ, không đủ nhiều kinh nghiệm để có thể đảm đương công việc trên Tỉnh uỷ.



Diệp Thạch Sinh cuối cùng cũng đã mạnh mẽ lên tiếng phản đối.



Thôi Hướng vẫn không chùn bước chút nào:



- Không chỉ có mỗi mình tôi nhận thấy đồng chí Hạ Tưởng phù hợp với vị trí Trưởng phòng đó, Chủ tịch tỉnh Phạm cũng tán thành với ý kiến của tôi. Ngoài ra, tôi và Chủ tịch tỉnh là sau khi nghiên cứu kỹ càng đều cùng nhất trí cho rằng, đồng chí Tông Ứng Chí đảm nhận vị trí Bí thư thành uỷ thành phố Tần Đường là thích hợp nhất.



Mí mắt Diệp Thạch Sinh nháy nháy vài cái, trong lòng giờ đã hiểu, Thôi Hướng là đang ra điều kiện trao đổi.



Tông Ứng Chí là người của Diệp Thạch Sinh, đang giữ vị trí Thị trưởng thành phố Tần Đường. Bí thư thành uỷ cũ đã được điều đến Bắc Kinh, Diệp Thạch Sinh muốn phù trợ Tông Ứng Chí lên cấp chính, nhưng lại gặp phải Thôi Hướng và Phạm Duệ Hằng liên kết phản đối, với lý do là khi Tông Ứng Chí vẫn còn đang giữ chức Thị trưởng thành phố Tần Đường, kinh tế của thành phố trì trệ, không có tiến triển, Tông Ứng Chí nên phải có trách nhiệm lãnh đạo chính. Xét thấy thành tích của đồng chí Tông Ứng Chí không xuất sắc, năng lực chưa đủ, chưa xứng đáng để tiếp nhận chức vụ Bí thư Thành uỷ.



Diệp Thạch Sinh vốn là muốn dùng quyền uy của Bí thư Tỉnh uỷ, gây áp lực lên Hội nghị thường vụ thăng chức cho Tông Ứng Chí. Ai ngờ Mai Thăng Bình người mà có mối quan hệ khá với y cũng đưa ra ý kiến phản đối. Diệp Thạch Sinh thấy Chủ tịch tỉnh, Phó bí thư và Trưởng ban Tổ chức cán bộ đều phản đối, nên chỉ còn cách nén đề xuất xuống không đề cập tới nữa.



Thôi Hướng nhắc lại chuyện cũ, còn dám lôi Phạm Duệ Hằng ra nói khiến cho Diệp Thạch Sinh càng thêm cảnh giác.



Chẳng lẽ Thôi Hướng và Phạm Duệ Hằng đã kết thành đồng minh với nhau rồi sao?



Trên thực tế, lúc đầu Diệp Thạch Sinh nghĩ rằng giữa Thôi Hướng và Phạm Duệ Hằng không có khả năng kết thành đồng minh. Phạm Duệ Hằng là người cùng đường với Cao Thành Tùng mới đúng, về tính cách thì không hợp với Thôi Hướng lắm, với lại y cũng phân tích ra được cảnh ngộ trước mắt của Phạm Duệ Hằng cũng giống với mình, chỉ cầu ổn định mà thôi.



Dù sao tại tỉnh Yến xảy ra chuyện lớn như vụ Cao Thành Tùng, trên Bắc Kinh sẽ càng bảo thủ hơn với những yêu cầu mà tỉnh Yến đề xuất lên. Sau này, Bí thư và Chủ tịch tỉnh tại tỉnh Yến sẽ khó làm, thành tích chính trị không dễ được đề cao, chỉ còn cách chịu đựng, tích góp lai lịch, thậm chí có vài kỳ Bí thư tỉnh uỷ chỉ mới được làm uỷ viên dự khuyết cho trung ương, càng không có ai là uỷ viên Bộ chính trị. Có thể thấy Bắc Kinh đã thể hiện rõ sự định đoạt vị trí tỉnh Yến, chính là để bảo vệ Bắc Kinh, mưu cầu sự ổn định.



Trong thời hoàng kim của Cao Thành Tùng, Phạm Duệ Hằng có quan hệ mật thiết với ông ta, tuy y đã thuận lợi lên chức chính, nhưng vẫn không thoát khỏi thời gian quan sát của Bắc Kinh đối với y, y cũng rất nỗ lực thể hiện mình để cấp trên yên tâm, nếu không cái vị trí Chủ tịch tỉnh này cũng khó mà ngồi vững được.



Chủ tịch tỉnh và Phó bí thư bắt tay liên kết đối phó với người khác, Phạm Duệ Hằng sẽ chủ động khiêu chiến với uy quyền của Bí thư, không sợ rước lấy sự bất mãn của cấp trên sao? Diệp Thạch Sinh không tin lắm lời Thôi Hướng nói. Nghĩ đi nghĩ lại rồi cho rằng ông ta hơi phóng đại lên rồi.



Thôi Hướng thấy Diệp Thạch Sinh nghi nghi, liền cười:



- Tôi đề nghị, sẽ do Bí thư Diệp, Chủ tịch tỉnh Phạm, tôi và Trưởng ban Mai triển khai trước một cuộc họp nhỏ, nghiên cứu một chút về việc điều đồng chí Hạ Tưởng đến phòng Thông tin Văn phòng Tỉnh uỷ.



Dịêp Thạch Sinh sửng sốt: Chuyện bé xé ra to vậy à? Việc điều động một Phó chủ tịch huyện thôi mà cũng phải tổ chức cuộc họp Bí thư tỉnh uỷ, đùa hơi bị quá rồi.



Thôi Hướng cười ha hả:
Đương nhiên, trên thế giới này không có bức tường nào là không lọt gió được. Mai Hiểu Lâm mấy lần gặp Hạ Tưởng có thái độ như có gì muốn nói nhưng lại thôi, khiến cho hắn sinh nghi. Sau đó trong một lần đi thị sát, trên đường đi, Mai Hiểu Lâm đã tiết lộ hành động sắp tới của Tỉnh.



Hạ Tưởng nghe xong, kinh ngạc một lúc, thật lâu không nói gì. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: https://truyenfull.vn



Đến cả Bí thư tỉnh cũng đã đồng ý rồi, chuyện coi như không còn nước để xoay chuyển. Bí thư tỉnh uỷ nếu mà muốn điều động một Phó chủ tịch huyện thì rất dễ dàng, Trần Phong dù có quyền thế mạnh thế nào cũng không dám làm trái với ý kiến của Bí thư tỉnh uỷ.



Huống chi, cả bốn nhân vật cấp quan trọng đều gật đầu tán thành, sẽ không có ai dám có ý kiến phản đối nữa.



Bình thường Hạ Tưởng chẳng bao giờ hút thuốc, nhưng giờ lại hút liền ba điếu mới có thể từ từ cân bằng trở lại. Nói thật, hắn bây giờ không muốn rời khỏi huyện An, vì huyện An hiện giờ giống như một chảo lửa nóng, là thời cơ tuyệt vời để thể hiện tài năng, vả lại hắn cũng đã vạch kế hoạch cho bước tiếp theo, muốn tận mắt chứng kiến đường Sơn Thuỷ sau khi khai thông sẽ mang lại ảnh hưởng lớn thế nào tới huyện An và huyện Cảnh. Không ngờ, trong bỗng chốc lại sắp bị điều đến Văn phòng tỉnh uỷ làm việc.



Tuy là được thăng cấp lên làm Cục trưởng, nhưng lòng Hạ Tưởng lại không vui mừng chút nào, hắn biết rất rõ cái trò cho thăng chức nhưng lại tước đi quyền lực, nếu không là chủ ý của Thôi Hướng thì sẽ là chủ ý do Phạm Duệ Hằng lập ra.



Cho dù ở Tỉnh uỷ có Phó Chủ tịch tỉnh Mã, Tống Triều Độ và Mai Thái Bình, muốn cho Hạ Tưởng phải chịu ấm ức cũng khó. Nhưng công việc ở cơ quan không phải bắt đầu bằng việc tạo phúc cho người dân, không phải là lý tưởng và hoài bão của hắn. Tuy rằng Mai Hiểu Lâm cũng nói súc tích dụng ý của Mai Thái Bình, nhưng hắn vẫn cảm thấy cảm giác không được dễ chịu.



Nghĩ thêm một lúc nữa, hắn cười:



- Cũng tốt, đến Văn phòng tỉnh uỷ học hỏi làm thế nào để xử lý tốt hơn trong mối quan hệ giữa người với người cũng là thu hoạch lớn. Đều là công việc cách mạng, đều là vì nhân dân phục vụ đúng không?



Mai Hiểu Lâm thấy hắn nghĩ thông suốt rồi nên cũng vui mừng, nói:



- Tôi cũng không nỡ anh rời đi, nhưng anh được thăng cấp bậc khác cũng tốt. Đợi qua hai năm nữa thì có thể trực tiếp làm Bí thư huyện uỷ rồi.



Lời nói của Mai Hiểu Lâm mang chút dịu dàng, khiến Hạ Tưởng hơi hơi sửng sốt, không tự chủ nhìn cô ấy. Mai Hiểu Lâm như nhận ra được gì đó liền đỏ mặt, nói:



- Anh nhìn các gì chứ? Ngạc nhiên gì mà ngạc nhiên, tôi cũng là con gái, cũng có lúc dịu dàng chứ.



Hạ Tưởng bị cô đùa liền bật cười, vuốt vuốt cái mũi nói:



- Cô mà không nói, tôi cũng quên mất cô là một cô gái.



Mai Hiểu Lâm giận rồi, một phút tức giận cô hành động mà không suy nghĩ, đầu ngẩng cao, dùng sức ướn ngực ra phía Hạ Tưởng ra oai:



- Anh không có mắt à? Tôi không phải con gái thì đây là cái gì?



Hạ Tưởng đành chịu thua. Trong số những người con gái mà hắn quen, thì Mai Hiểu Lâm là người có bộ ngực nhô cao nhất. Nhô cao thì tốt chứ sao, cũng đâu cần phải dùng sức ưỡn lên như thế?