Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1323 : Thiên tài hồng y, Hồng Loan (1)

Ngày đăng: 00:05 30/04/20


Edit: Sahara



Vương Tuấn Phi ngây ngẩn cả người.



Sắc mặt từ lúc ban đầu ngạc nhiên của hắn bây giờ biến thành tái nhợt, ánh mắt đầy hoảng sợ mà nhìn hồng y nữ tử.



Vừa rồi nàng ta mới nói cái gì?



Lỗ tai của mình xác thật là không xuất hiện vấn đề?



Hồng y nữ tử cười lạnh một tiếng, nàng không thèm để ý đến Vương Tuấn Phi, mà cất bước đi thẳng về phía Vân Lạc Phong đang đứng trên hành lang.



Hồ Li vừa mới đánh lui hết kẻ địch trước mặt, bất thình lình nhìn thấy hồng y nữ tử đang nghênh diện đi tới, làm hắn sợ đến mức cả người run rẩy, suýt chút nữa là không thể cầm chắc lấy kiếm trong tay.



"Ngươi..... Sao ngươi lại tới đây?" trong mắt Hồ Li chứa đầy kinh hoảng, nội tâm thầm kêu rên không thôi.



Vốn tưởng rằng Đông Châu to lớn như thế, dù thế nào cũng sẽ không gặp được kẻ điên này, ai ngờ..... Vậy mà vẫn nhìn thấy nàng ta ở nơi đây!



Từ đầu đến cuối, ánh mắt của hồng y nữ tử chưa từng dừng lại trên người của Hồ Li, tầm mắt của nàng ta vẫn luôn nhìn về phía Vân Lạc Phong, khóe môi nhẹ nhàng cong lên: "Vân Lạc Phong?"



Vân Lạc Phong cũng dừng lại động tác, khuôn mặt đầy tà khí chăm chú nhìn hồng y nữ tử vừa xuất hiện trước mặt mình.


"Xong rồi, xong rồi, khách điếm của ta!"



Ông chủ khách điếm nhìn hai người đánh nhau, liền khóc rống lên không thôi, biểu tình kia so với chết cha chết mẹ còn bi thương hơn nhiều.



Lão giả khẽ cau mày, lạnh lùng quét mắt nhìn qua ông chủ khách điếm, rồi móc từ trong ống tay áo ra một tấm ngân phiếu mà ném cho ông ta.



"Phủ châu chủ của chúng ta mua lại khách điếm này, mặc cho tiểu thư nhà ta phá hoại! Những người không liên quan mau chóng rời khỏi đây ngay!"



Ông chủ khách điếm vốn vì khách điếm của mình bị hủy hoại mà đang thương tâm muốn chết, ai ngờ người của phủ châu chủ lại hào phóng như vậy, tùy tiện ra tay thì đã đưa ra ngân phiếu một vạn lượng rồi. Ông chủ khách điếm mang ơn đội nghĩa, liên tục nói lời cảm tạ rồi nhanh chóng xoay người rời đi.



Ánh mắt Vương Tuấn Kiệt hơi đổi, tính toán thừa dịp hỗn loạn mà lén lút rời khỏi đây, chỉ tiếc, chân hắn vừa mới bước ra ngoài, thì đã bị một bàn tay duỗi tới từ phía sau lưng, dùng sức túm chặt lấy vạt áo của hắn.



"Ngươi còn chưa đi được!"



Vương Tuấn Kiệt hung hăng nuốt xuống một ngụm nước miếng, cười mỉa mà nói: "Vị đại nhân này, tục ngữ nói người không biết không có tội, ta cũng không biết đại tiểu thư của các người là người của học viện Tây Châu, cho nên....."



Lão giả quét mắt lạnh về phía Vương Tuấn Kiệt, trong mắt ông ta ẩn chứa sát khí làm nội tâm Vương Tuấn Kiệt phải run lên, vội vàng ngậm miệng lại, thành thành thật thật mà ở lại trong khách điếm, không dám rời khỏi nửa bước.



Rầm!



Hành lang sập xuống, hai người từ trên hành lang rơi xuống dưới đại sảnh, kiếm khí như hồng, đấu đá lung tung, bàn ghế đều bị xốc bay trên mặt đất, khắp nơi là một mảnh hổn độn.



Hồng y nữ tử lui về sau hai bước, đứng thẳng bên trong bụi đất bay đầy trời, một đôi mắt phượng câu người nhẹ nhàng nheo lại, môi đỏ khẽ gợi lên một độ cong khí phách.



"Vân Lạc Phong, ngươi không sử dụng hết thực lực chân chính của ngươi!"



=== ======....=== ========