Rất Yêu, Rất Yêu Em
Chương 163 :
Ngày đăng: 03:33 19/04/20
Khương Thục Đồng căn bản không hiểu Kiều Uy, nhưng cô biết anh chắc chắn liên quan đến việc phóng hỏa nên liền đi theo anh ta.
Xe của cô theo sau xe của Kiều Uy, đến một trang viên ngoại thành.
Chắc là một mảnh vườn thuốc bắc, rất nhiều công nhân đang làm việc ở bên trong, có lẽ là sản nghiệp của nhà Kiều Uy.
Khương Thục Đồng nhớ lúc cô vừa mới quen biết Cố Minh Thành, Cố Minh Thành có nói qua, Kiều Uy là phú nhị đại, xem ra đích thật là như vậy.
Kiều Uy gọi một ông lão đang làm việc trong vườn lại, ông lão đó, miệng méo mắt lé, thiếu mất một cánh tay, nhìn bộ dạng rất đáng thương, dáng vẻ đó của ông, Khương Thục Đồng thấy đau lòng dùm cho ông.
“Lão Tôn, hôm nay khu vườn thu hoạch như thế nào?” Kiều Uy hỏi.
Người được gọi là “lão Tôn” đó liền “ừm ừm” gật đầu, để lộ nụ cười, ông ta dường như không biết nói, ông bị câm.
Khương Thục Đồng cảm thấy, dáng vẻ của lão Tôn này rất đáng sợ.
Nhưng cô lại cảm thấy, Kiều Uy không phải khi không gọi lão Tôn lại, nhất định có nguyên nhân gì đó.
Quả nhiên, Kiều Uy hỏi, “nhìn thấy dáng vẻ này của lão Tôn không?”
Khương Thục Đồng gật gật đầu.
“Biết sao ông ta biến thành bộ dạng như vậy không?”
Khương Thục Đồng lắc đầu.
“Năm đó, việc làm ăn nhà lão Cố đã rất lớn rồi, có điều, ba của Cố Minh Thành, trước giờ là một người tàn nhẫn vô tình, năm đó lão Tôn là một nhà làm ăn nhỏ, nợ tiền Cố gia, bị ba Cố Minh Thành ép đến nhảy lầu. Uống thuốc trừ sâu, bộ dạng bây giờ của ông ấy là dị tật năm đó để lại, cho nên, ba Cố Minh Thành lớn tuổi rồi, liền dọn đến Canada, nếu như ở trong nước, không biết có bao nhiêu người muốn mạng của ông ta!” Kiều Uy nói.
Khương Thục Đồng không nói gì, cô biết Kiều Uy luôn muốn dẫn dắt cô hướng đến “là do Cố Minh Thành phóng hỏa”, nhưng chuyện này căn bản không thể, cho dù đánh chết cô, cô cũng không tin.
Bởi vì Cố Minh Thành căn bản không có lý do, cho dù anh không thích Khương Thục Đồng có sự nghiệp của riêng mình, nhưng tuyệt đối cũng không dùng biện pháp này, còn nữa, chứng cứ hãm hại Cố Minh Thành, làm cũng quá kém rồi.
Cố Minh Thành tuyệt đối không để lại thuốc lá một chứng cứ rõ ràng như vậy, Khương Thục Đồng thấy qua thủ đoạn của Cố Minh Thành, đó là chuyện không phải người mình thường có thể tưởng tượng ra.
Kiều Uy là người ngoài cuộc, căn bản không biết tình yêu day dưa giữa Khương Thục Đồng và Cố Minh Thành, không hiểu sự am hiểu của Khương Thục Đồng về Cố Minh Thành, cho nên, làm ra những chuyện nông cạn như vậy, cô có thể hiểu được.
Kiều Uy lại nói năm xưa, nhà mình chịu áp lực của Cố gia, chuyện làm ăn luôn không lên nổi.
Cho nên, con cái giữa anh và cô thì tính là gì, bởi vì sảy mất rồi, cho nên không phải là con của cô nữa rồi sao?
Biết được hôm nay cô sẽ về rất sớm, cho nên, anh sớm đã về rồi!
Khương Thục Đồng về phòng mình, trong phòng có một chiếc máy tính, cô muốn tìm kiếm tin tức của “Cố Thanh Nguyên”, thế nhưng tìm tới tìm lui, tin tức của ông ấy chỉ lác đác vài cái, có lẽ lúc ông gầy dựng sự nghiệp, internet vẫn chưa phát triển, Khương Thục Đồng chỉ có thể hiểu như vậy.
Khương Thục Đồng đang ngồi nhìn máy tính, từ bên ngoài truyền vào tiếng động.
Khương Thục Đồng khá ngạc nhiên, liền đi ra ngoài, âm thanh là từ trong bếp truyền ra, Khương Thục Đồng không biết gì đi vào nhà bếp, nhìn thấy Cố Minh Thành đang đối diện bếp lò nấu cơm.
Anh mặc chiếc áo sơ mi đen đó đang nấu cơm, không đeo tạp dề.
Động tác nhàn nhã mà gợi cảm, dù đã sống với anh lâu vậy rồi, Khương Thục Đồng vẫn không nhịn được quan sát động tác của anh, quần áo anh đang mặc, cùng với những động tác này mang đến cho cô những hồi tim đập thình thịch và thẹn thùng xấu hổ.
Khương Thục Đồng hỏi anh đang làm gì.
“Nấu cơm”
Đây dường như là từ lúc Khương Thục Đồng vào căn nhà này ở đến nay, lần đầu tiên mở bếp, rất kì lạ, nhịn không được hỏi anh làm món gì.
“Canh ngân nhĩ” anh nói.
Lửa nhỏ màu xanh, le lói, phát ra tiếng “xi xi”, anh cầm muỗng sứ vừa phải đang cẩn thận khuấy, động tác rất trêu người.
Khương Thục Đồng không nhịn được nhìn ngây người.
Một lúc sau, Cố Minh Thành múc một muỗng canh, đưa trước mặt Khương Thục Đồng, để cô thử mùi vị thế nào.
Quá bất ngờ, Khương Thục Đồng nghĩ cũng không nghĩ, liền nếm thử một miếng, nói một câu, “Ngọt quá!”
“Ngọt thế nào?”
“Ngọt đến phát ngán!” Khương Thục Đồng có chút chê bai.
“Ngọt đến phát ngán, không thích sao?” Cố Minh Thành thuận tay cầm lấy muỗng canh, tự mình cũng nếm một ngụm, cái vị trí anh nếm, chính là vị trí lúc nãy Khương Thục Đồng nếm, lúc nãy anh đưa Khương Thục Đồng nếm, là dùng tay trái, bây giờ tự mình nếm, đổi sang tay phải, cho nên, anh nếm ngay chổ ban nãy Khương Thục Đồng nếm.
Rõ ràng lúc nãy anh nói bản thân như vậy, nói muốn ngủ cùng người phụ nữ khác, làm Khương Thục Đồng trong lòng lo lắng căng thẳng, tim muốn nhảy ra ngoài, nhưng bây giờ, lại cùng cô thân mật như vậy, Khương Thục Đồng thật sự không biết suy nghĩ của anh rồi.