Sất Trá Phong Vân

Chương 447 : Xưa đâu bằng nay

Ngày đăng: 23:05 20/04/20


Loại bình đẳng này ở trong mắt Chiến Sĩ huyết mạch cao cao tại thương sẽ thấy gai mắt, còn với người thường thì đó là ấm áp.



- Cần ta hỗ trợ cái gì?



Bàn Vân cảm giác ngực dâng lên máu nóng, giơ tay vỗ mạnh vào ngực thùng thùng:



- Chỉ cần không làm hại đến ích lợi của gia tộc thì ta nguyện ý hỗ trợ.



- Sao có thể khiến ngươi tổn hại ích lợi gia tộc được?



Đoạn Phong Bất Nhị quàng tay lên vai Bàn Vân như anh em tốt, nói:



- Chẳng qua hy vọng ngươi tìm vài người giống như ngươi, thất bại mở lực lượng huyết mạch.



- Các ngươi...



Bàn Vân ngơ ngẩn nhìn Càn Kình.



- Chỉ khiến một mình ngươi thức tỉnh lực lượng huyết mạch...



Càn Kình lắc lư ngón trỏ nói:



- Cái này chưa đủ rung động, đặc biệt đối với gia chủ của gia tộc Chiến Sĩ huyết mạch Cửu Đầu Xà, xf hoàng Bàn Hoành Cơ thì kém rất xa. Ta chỉ muốn nói chuyện với gia chủ của các ngươi, chuyện ta muốn nói chỉ có gia chủ các ngươi làm được, vì vậy ta phải chấn động gia chủ các ngươi ra mặt.



- Tốt, không thành vấn đề.



Mắt Bàn Vân sáng ngời, vậy là gã vẫn lập công lớn cho Bàn gia, sau này có được phúc lợi đấu tinh, đấu thạch nhiều hơn rất nhiều, để coi sau này còn ai dám khinh thườn nhìn gã.



Một người... hai người... ba người... bốn ngươi...



Năm mươi đệ tử gia tộc huyết mạch Cửu Đầu Xà trẻ tuổi thất bại thức tỉnh cùng một ngày có bốn người thức tỉnh lực lượng huyết mạch có lẽ sẽ ngủ say cả đời trong người họ.




Bàn Hoành Khánh cảm nhận ánh mắt hằn học từ bốn Chiến Sĩ trẻ tuổi, mặt dày hơi đỏ, cảm thấy quá thất lệ. Bàn Hoành Khánh bình tĩnh cảm xúc, trở về bộ dáng cao cao tại thượng.



Bàn Hoành Khánh trầm giọng nói:



- Đúng rồi, Chiến Sĩ bình thường tất nhiên sẽ đi Công Hội Chiến Sĩ. Đi đi đi, theo ta đến Vô Hạn Chiến Bảo.



Bàn Hoành Khánh ra khỏi cửa phòng liền không dám chậm trễ, không lâu sau chuyện thức tỉnh một Chiến Sĩ huyết mạch sẽ truyền vào tai gia chủ, một hơi đến bốn Chiến Sĩ trẻ tuổi thức tỉnh lực lượng huyết mạch Cửu Đầu Xà thì không cần thông qua con đường bình thường nào, gia chủ sẽ mau chóng biết chuyện.



Phải... phải tìm ra Càn Kình trước khi gia chủ biết chuyện. Bàn Hoành Khánh bất chấp bốn Chiến Sĩ trẻ tuổi ánh mắt quái dị nhìn mình, giục ngựa chạy nhanh hướng Vô Hạn Chiến Bảo.



Bàn Mộng Vân nhìn bóng lưng Bàn Hoành Khánh, bất đắc dĩ lắc đầu. Biết vậy lúc đầu làm gì như thế? Mới trước đó kêu bọn họ cút đi, không cút thì đánh ra ngoài, còn không ra thì giết chết.



- Càn Kình?



Lâm A Mỗ ngước mắt buồn ngủ nhập nhèm, lau nước miếng bên khóe môi, mờ mịt nhìn Bàn Hoành Khánh:



- Ngươi nói là Chiến Sĩ đến từ Hồng Lưu Chiến Bảo?



Con chó già hám tiền này! Bàn Hoành Khánh lạnh lùng liếc xéo Lâm A Mỗ, cười khinh miệt. Giả ngu với ta? Không phải lần đầu tiếp xúc với ngươi, lại muốn tiền chứ gì?



Bộp! Một miếng ngân tệ! Bàn Hoành Khánh hất mạnh tay lên, khoanh trước ngực, khóe môi cười nhạt nhìn xuống đối diện đôi mắt mờ mịt của Lâm A Mỗ.



- Con chó già nhà ngươi muốn tiền đúng không? Cho đấy, bây giờ nói chưa? Kêu hắn lập tức đi ra gặp ta!



- Đây là cái gì?



Lâm A Mỗ đẩy gọng kính lão, mặt hí nhìn ngân tệ trên quầy. Nếu là mới một lúc trước trông thấy ngân tệ này tất nhiên Lâm A Mỗ sẽ cười toe toét, nhưng Càn Kình vung tay cho ra kim tệ, còn vỗ một thỏi vàng xuống. Một miếng ngân tệ này ngươi đem về cho hài tử mua đường ăn đi.



Bàn Hoành Khánh ngơ ngác nhìn Lâm A Mỗ. Đây có còn là Lâm A Mỗ ngày trước thấy Bàn Hoành Khánh liền cúi đầu, dưới đất có một tiền đồng liền vội nhặt lên không? Đây chính là một miếng ngân tệ!