Say Mộng Giang Sơn

Chương 9072 : Lan Hương Các (2)

Ngày đăng: 21:01 18/04/20


Từ những cuộc tranh luận của đám dân địa phương, Cổ Trúc Đình vô tình phát hiện ra những người dân tráng đó dường như không phải là người Phu Châu, giọng nói của họ có phần giống tiếng Diên Châu. Từ đó Cổ Trúc Đình sinh nghi bèn âm thầm theo dõi. Quả nhiên đám người đó là dân vùng Diên Châu, ai đó từng nói, Diên Châu mưa thuận gió hòa, năm nào cũng bội thu, tích trữ thóc gạo nhiều vô kể.



Cứ theo đó suy luận thì thấy, chắc hẳn đám quan tham kia nhằm thoát tội đã mua một lượng lớn lương thực từ Diên Châu nhằm bù đắp vào chỗ hổng trong kho. Chỉ có điều Diên Châu không thường lập kho tích lương, không thể xẩy ra trường hợp bọn chúng mượn quân lương mà bù đắp chỗ hổng. Nếu như là thu mua từ hộ dân, thì nay lương đã nhập kho, sao có thể phân biệt được đúng sai.



Cuối cùng Cổ Trúc Đình nói, nay đã có thể xác nhận chắc chắn rằng: trên thực tế chuyện những lái buôn ngoại tỉnh thao túng giá cả lương thực đã câu kết cùng với đám tham quan, kết bè kéo cánh để tìm kiếm lợi ích và xây dựng quyền lực. Còn về việc những người đóng thuế thực chất không phải là dân địa phương nơi đây. Hơn nữa hiện quan viên Phu Châu đang bị tạm giam trong nhà lao, mọi việc xuất nhập kho đều do quan Trường sử, Biệt giá quản lý, không thể tìm được ra một chứng cứ nào.



Nay việc số lương thực bị tham ô trong Nhà kho Phu Châu đã được bù đắp cho đủ, nếu như tiếp tục điều tra cũng chỉ là vô nghĩa vì không thu thập được bằng chứng rõ ràng. Trúc Đình phụ sự ủy thác của Tông chủ, cảm thấy vô cùng hổ thẹn, không biết nên làm như thế nào.



Trong thư Cổ Trúc Đình chỉ trần thuật lại toàn bộ quá trình diễn ra của sự việc, không hề có thêm bất cứ chỉnh sửa nào, nhưng chừng đó cũng đủ khiến cho Dương Phàm tưởng tượng ra được tình cảnh quan lại Phu Châu trên dưới câu kết với nhau, ngày ngày bàn mưu tính kế. Bọn chúng lợi dụng việc Bùi Quận mã mới nhậm chức, khắp nơi trong thành vẫn là tai mắt, tay chân, đồng đảng của bọn chúng. Từ đó chúng khống chế lái thương thao túng giá lương thực, kích động lòng dân nổi loạn, mặt khác lại âm thầm thu mua một lượng lớn lương thực từ bên ngoài.



Tiếp theo đó, Lý Hạo lại vì dân chúng mà cầu kiến Bùi Quận mã, trước tình cảnh bách tính đang phẫn nộ hừng hực như vậy, thật quá đơn giản để dựng nên một chuyện gì đó rồi kích động dân chúng nổi loạn. Bọn tham quan chỉ có việc đợi đến khi bạo loạn bèn đứng ra kêu gọi dân chúng, “hưởng ứng ý dân”.



Bọn chúng phá tan sự phong tỏa của đội Đoàn luyện, nhân thời cơ quan Thương lệnh đang bị giam trong nhà lao, nhập nhằng chuyện xuất nhập kho lương, gần như chẳng có một số lượng rõ ràng, xuất xuất nhập nhập bao nhiêu lương thực cơ bản là chẳng có được một con số cụ thể. Đám quan tham thừa cơ lấp đầy lỗ hổng thiếu hụt, khiến cho không ai có thể tìm thấy bằng chứng phạm tội của bọn chúng. Mặt khác nếu như chuyện này có bị khai báo lên triều đình, bọn chúng cũng chỉ là “Sự cấp tòng quyền”, là để an ủi lòng dân, bình ổn biến sự, không những không có tội mà ngược lại còn có công.
Dương Phàm nói:

- Ta chỉ là lo sợ thôi, đây không phải là chuyện của một mình ta. Ta lo sợ công sức, tâm huyết và những cố gắng bỏ ra trong suốt thời gian qua đã hóa thành tro bụi. Ta lo sợ sẽ mắc tội với những người đã ủng hộ ta như Độc Cô thế gia và gia tộc nhà nàng. Nếu như ta thất bại thì những gì mà bọn họ đã hy sinh…



Chỉ e là nguyên khí bị tổn thương nặng nề, sau cú ngã này trở về sau sẽ mãi không thể đứng được dậy. Nàng có biết đằng sau một đại gia tộc có liên quan đến thành bại vinh nhục của biết bao nhiêu người không? Ta sợ hãi phải đối mặt với Nhâm Uy và những huynh đệ đã vì ta mà vào sinh ra tử. Những gì mà họ hy sinh sẽ chẳng nhận được bất kỳ báo đáp nào. Trên vai của ta đang gánh hy vọng của biết bao nhiêu người.



Uyển Nhi ôm chặt lấy Dương Phàm, nàng không biết nên an ủi lang quân như thế nào, chỉ muốn dùng cái ôm này để nói với chàng rằng, cho dù phú quý hay nghèo hèn, bất luận sinh lão bệnh tử, Uyển Nhi đều muốn ở bên cạnh chàng.



Dương Phàm nói:

- Những vùng lân cận Phu Châu không có những kho lương dự trữ nào khác. Ta quả thật không thể ngờ rằng bọn chúng lại có thể thu gom lương thực từ những hộ dân quanh khu vực Bân Châu, Phu Châu. Từng đấu từng đấu, từng thưng từng thưng mà tích lại, nghìn dân vạn hộ cuối cùng trong một thời gian ngắn chúng có thể gom được đủ mười vạn thạch lương thực. Thủ đoạn thâm hiểm! Thật lợi hại! Thẩm Mộc quả đúng là dòng giống kiêu hùng, ta không sánh được với hắn…



Diên Châu? Cái tên này lại một lần nữa lọt vào tai, Uyển Nhi đột nhiên khẽ cau màu, trong lòng chợt như thấy muốn nhớ ra một điều gì đó, nhưng nhất thời chưa nhớ được ra.