Say Mộng Giang Sơn

Chương 909 : Khéo léo trình lên khuyên ngăn

Ngày đăng: 21:01 18/04/20


- Chúng ta có thể thông qua Ngự Sử Đài thượng để mật tấu, Thái Bình có người ở Ngự Sử đài, thiếp cũng có thể...



Trong nháy mắt, Uyển nhi liền nghĩ được đối sách, nhưng nàng còn chưa nói xong, Dương Phàm liền ngắt lời nói:

- Không! Lần này, để ta đến bẩm báo Hoàng đế.



Dương Phàm muốn lợi dụng thế lực của quan phương, nhưng phía quan phương có trình tự thật sự rườm rà, hiệu suất làm việc không thể tránh né mà sẽ bị ảnh hưởng. Mà không quan tâm đề cập đến nha môn nào, cũng không nói sự việc nhất định có thể nghiêm mật đến khi không bị phát hiện, cho nên Dương Phàm quyết định tự mình đi nói với Hoàng đế, để cấp trên quán triệt xuống, hiệu suất này tất nhiên mau hơn nhiều.



Uyển nhi nhíu mi nói:

- Chàng là Tướng lĩnh trong quân, gián nghị việc này với Hoàng đế, chỉ sợ không hợp quy củ.



Dương Phàm cười nói:

- Không chỉ sợ, mà là căn bản cũng không hợp quy củ. Tuy nhiên, vị hoàng đế này của chúng ta vốn cũng không phải là người theo khuôn phép gì cả, nàng sợ gì chứ? Trong lòng Hoàng đế, ta có thể là một trong tâm phúc của bà ấy, nói ta với việc đó không liên quan gì, Hoàng đế sẽ không cảm thấy ta vượt quyền, ngược lại sẽ cảm thấy trong nội tâm của ta chỉ có thiên tử. Huống chi, ta sẽ tự nghĩ cách, sẽ không trực tiếp buộc tội người nào cả.



Dương Phàm nói như vậy, Uyển nhi cũng không ngăn cản nữa, nhưng nàng ngẫm nghĩ, lại không yên tâm nói:

- Vậy chàng nói sao? Chàng là tướng lĩnh cấm quân, làm sao có thể biết việc ở Duyên Châu? Một khi khiến Hoàng đế nhận thấy chàng đặc biệt quan tâm đến sự vụ địa phương, chỉ sợ sẽ có sự cảnh giác với chàng.



Dương Phàm nói:

- Chuyện nào có đáng gì? Nhà của ta có hơn ba mươi sáu cửa hàng mà...



Dương Phàm còn chưa nói xong, Uyển nhi liền thất thanh nói:

- Hơn ba mươi sáu cửa hàng! Không ngờ Tiểu Man lại có khả năng như vậy? Không ngờ cô ấy lại có thể mở hơn mấy chục cửa hàng sao?



Dương Phàm xoa xoa cái mũi, cười khan nói:

- Nha đầu kia... Dường như đặc biệt có hứng thú với chuyện kiếm tiền, ta cũng hết cách.



Uyển Nhi lườm hắn:

- Đắc ý nhỉ, có một nương tử như vậy, thảo nào trong lòng chàng đắc ý như thế.



Dương Phàm cười ha hả, ôm vai nàng, dịu dàng nói:

- Uyển Nhi của ta là cân quắc tể tướng, lại là Đại tài tử số một thiên hạ, cũng không ai sánh bằng.



Uyển Nhi giãy bả vai, gắt giọng:

- Thôi đi, đừng có nịnh nọt nữa!



Dương Phàm đẩy bàn tay trượt nhẹ xuống bờ mông đẫy đà của nàng, cười nói:

- Tuân mệnh, ôi, cái này sờ vào thật thích.
Đảo mắt liền nhìn thấy một chiếc bè trúc dưới tảng đá lớn trong đầm, được dây thừng buộc trên đá, Trương Xương Tông liền cười rộ lên:

- Làm ta giật nảy mình, ta còn tưởng rằng Dương tướng quân có thể bay qua nước được chứ.



Võ Tắc Thiên cũng cười hơi hơi đứng lại, kinh ngạc nói:

- Hắn đang đọc cái gì nhỉ, sao lại say sưa như thế?



Trương Dịch Chi nghe xong liền kêu:

- Dương tướng quân, Thánh Nhân đến.



Dương Phàm ở trên đá dường như xem đến nhập thần, nghe tiếng Trương Dịch Chi gọi, quay đầu nhìn lại, bật thốt lên, khẩn trương cất thư đi, nhảy lên bè trúc, khởi động sào hai ba cái vào bờ, đi qua mấy tảng đá hình vuông, lạy dài với Võ Tắc Thiên:

- Thần Dương Phàm bái kiến Thánh Nhân.



Hiện giờ Dương Phàm là Tướng quân Thiên kỵ, cận vệ Thiên tử, đương nhiên ở trong cung có thể gọi Võ Tắc Thiên là Thánh Nhân, đây là cách xưng hô của người thân cận trong cung đối với Thiên tử, ngoại thần và quan hệ xa một chút thì cũng chỉ có thể gọi bà là bệ hạ hoặc là Hoàng đế, mặc dù chỉ là một câu xưng hô, nhưng cũng thể hiện sự khác biệt thân sơ.



Võ Tắc Thiên mỉm cười nói:

- Dương Phàm, ngươi nhàn nhã quá nhỉ, ở đây làm gì vậy?



Dương Phàm khom người đáp:

- Thần đang xem thư nhà nên không để ý đến thánh nhân giá lâm, kính xin thánh nhân thứ tội.



Võ Tắc Thiên cười hơi hơi khoát tay áo, nói:

- Không sao, người nhà của ngươi vẫn khỏe chứ?



Dương Phàm nói:

- Tạ ơn Thánh nhân quan tâm, người trong nhà đều khỏe! Khi thần theo ngự giá đến Tam Dương cung, đã dặn thê tử tránh đến Long Môn. Trong thư nói, hiện giờ mưa thiếu, nương tử đang định hai ngày nữa quay về Lạc Dương. Trong nhà vẫn mở kinh doanh, hàng da lông mua từ Lũng Hữu về bởi vì mưa to mà chậm trễ, thần rời kinh vào lúc bị mưa lụt, sợ mấy ngày nay đã bị ẩm ướt rồi. Nước vừa rút, cần phải nhanh chóng đi phơi nắng, nếu không sẽ hỏng hết. Hà hà, chi phí một khoản lớn, không đích thân xem, nương tử lại lo lắng.



Ngự tiền tấu đáp, rất ít khi Dương Phàm dong dài như vậy, người bên ngoài sợ nói sai, Hoàng đế hỏi một đáp một, hỏi hai đáp hai, tuyệt đối không nhiều lời. Nhưng Dương Phàm lại lải nhải việc nhà với Hoàng đế, mà Võ Tắc Thiên cả đời cầu mưu quyền khi về già lại thích nghe chuyện nhà kiểu này, cười gật đầu, không hề khó chịu.



- Nha đầu Tiểu Man kia rất có năng lực đấy. Trẫm chỉ hôn cho ngươi vị thê tử này không kém chứ?

Võ Tắc Thiên từng làm bà mối, trong lòng rất đắc ý.

- Nhà ngươi buôn bán hàng da ở Lũng Hữu à? Thế nào rồi, trên đường vận chuyển ra sao, có từng gặp những nơi khác có tai họa không?



Dương Phàm nói:

- Không có. Thánh nhân thánh minh, tứ hải thái bình. Hiện giờ đột nhiên có mưa lũ, thiên tai cũng chỉ có thành trấn một vùng Lạc Hà thôi, còn những nơi khác thì bình yên vô sự. Người nhà trở về nói, từ Lũng Hữu về, trên đường đi qua Sóc Phương, Duyên Châu, Đan Châu, đều là những lời giàu có và đông đúc, phồn hoa, trăm họ an cư lạc nghiệp...