Say Mộng Giang Sơn
Chương 928 : Tiểu cổ rối rắm
Ngày đăng: 21:02 18/04/20
Võ Ý Tông tức giận nói:
- Ta đương nhiên sẽ không đến cáo trạng với cô mẫu, ta nhìn là hiểu, lúc trước Cát Húc ở trên triều đình trách cứ ta, cô giáng chức hắn ra kinh, căn bản không phải bảo vệ ta, mà là giữ gìn mặt mũi của bà ấy, bà cảm thấy Cát Húc không coi vị Hoàng đế bà vào mắt.
Hiện giờ bà đã có dp là tâm phúc, nếu ta nhiều lần đấu với dp, bà ấy sẽ cảm thấy ta chẳng coi bà ấy ra gì! Hắc, vị cô mẫu này của chúng ta chủ yếu là giữ gìn quyền uy của mình, huyết thống không đáng giá một xu! Ta sẽ…đợi đến thời điểm có thể trị hắn thì sẽ trị hắn muốn sống không được, muốn chết không xong!
Võ Tam Tư cảm thấy phấn chấn khích lệ:
- Tốt, tuy nói từng đụng vào cây đinh vài lần, nhưng hiện giờ ngươi đã hiểu mưu trước động sau rồi, vậy là rất tốt.
Tiến vào thư phòng, thấy Chu Lợi Dụng, Nhiễm Tổ Ung, Lý Thuân, Tống Chi Tôn, Diêu Thiệu Chi và tâm phúc của Lương Vương đều có mặt, tụ tập tại sảnh. Võ Ý Tông không khỏi ngạc nhiên hỏi:
- Nhiều người như vậy là thảo luận chuyện gì, hay là chuyện giúp án Duyên Châu?
Võ Tam Tư bảo y ngồi xuống:
- Tạ Vũ Bân Duyên Châu là người của Ngụy Vương, là cơ hội tốt cho chúng ta có thể nhân cơ hội quét sạch thế lực của Ngụy Vương, còn có thể khiến cho cỏ đầu tường cũng hướng về chúng ta, sao có thể buông tha? Phải nên thừa dịp hắn đang bệnh nặng, diệt hắn mới đúng. Tuy nhiên ngươi là võ tướng, không cần quan tâm đến việc này, Lợi Dụng và Thiệu Chi là Ngự Sử, bọn họ biết làm đấy.
Võ Tam Tư nói xong, ánh mắt trở nên ngưng trọng, nói:
- Hôm qua ta vừa mới nhận được một tin tức, Hoàng đế dường như có ý dời đô đến Trường An, hôm nay tìm ngươi đến là nghị sự chuyện này.
Võ Ý Tông ngẩn ra, kỳ quái nói:
- Dời đô đến Trường An ư? Trường An hay Lạc Dương cũng thế cả, có gì khác nhau đâu?
Đám người Chu Lợi Dụng hoặc quay đầu nhìn y, hoặc che miệng ho nhẹ một tiếng, Võ Tam Tư oán hận trừng mắt nhìn Võ Ý Tông, nói:
Đồng quỹ vẫn có người đúng giờ mở ra, kiểm tra tin mật báo trong đó, nhưng không còn nhóm ác quan trong triều, trên cơ bản ngoại trừ những chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi ra thì không có tin gì đáng giá đưa đến ngự tiền. Nhưng phong mật tin này vừa mở ra, người quản lý thanh lý Đồng quỹ vô cùng hoảng sợ, sau giây lát do dự liền lập tức trình tới ngự tiền.
Phong mật thư này rất đơn giản, tổng cộng ba đoạn, đoạn thứ nhất nói rất không khách khí, đương kim Hoàng đế đăng cơ là vì phó thác tiên đế lâm chung, các con lại không thể tranh chấp cùng mẫu thân, ngươi hiện tại hẳn là học tập Đại Vũ, học tập Chu công, vội vàng đem quốc gia trả lại cho Lý thị đi.
Đoạn thứ hai khích lệ mạnh mẽ Thái tử Lý Hiển hiện nay thông suốt, hơn nữa còn thẳng thắn nói, ngươi già rồi, quốc vụ bận rộn, không xử lý hết, nên nhanh chóng nhường Thái tử đăng cơ mới là đạo lý.
Đoạn thứ ba càng tăng tầm quan trọng, nói thiên hạ không nên có hai họ Vương gia, Võ gia được phong Vương gia chính hàng công hầu, trục xuất công chức, về nhà hưởng phúc đi thôi. Hoàng tôn họ Lý nên phải lập tức được phong vương phong tước, phái ra làm đô đốc, làm Thái Thú, nắm giữ thực quyền.
Đồng quỹ là nhận thư nặc danh đấy, nhưng phong mật thư này lại có ký tên rất rõ ràng: Quốc Tử Giám Quảng Văn Quán Bác sĩ Tô An Hằng. Đương kim triều đình ở Trường An và Lạc Dương đều có một Quốc Tử Giám, vị này chính là người của Lạc Dương Quốc Tử Giám.
Bao cỏ có đôi khi cũng có tác dụng của bao cỏ, lúc Võ Tam Tư triệu tập thân tín thảo luận đối sách, một câu “Lúc trước chúng ta dâng tấu ủng hộ lên ngôi” của Võ Ý Tông đã khơi gợi cho Chu Lợi Dụng, gã lập tức nghĩ ra một biện pháp lấy lui làm tiến: “Dâng tấu khuyên lui”, hơn nữa hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, chẳng những khuyên lui Hoàng đế, ngay cả các Vương gia của Võ gia cũng phải gọt tước bãi chức.
Dựa theo phỏng đoán của bọn họ, với tính cách mạnh mẽ cứng rắn luôn luôn thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết của Võ Tắc Thiên, khi nhìn thấy phong thư này nhất định sẽ nổi giận đùng đùng, không cần nói sẽ còn tiếp tục làm từng bước từng bước an bài truyền ngoiocho Thái tử, mà dưới sự tức giận, sẽ lập tức phế đi tước vị Hoàng thái tử cũng không chừng.
Võ Tắc Thiên quả thật cực kỳ phẫn nộ, nhìn thấy phong thư này, sắc mặt của bà lập tức trở nên xanh mét, môi run rẩy. Bà chỉ cần còn tại vị một ngày, cũng sẽ không bao giờ giao quyền lực ra, chứ đừng nói chi là loại ra vẻ giáo huấn cực kỳ vô lý này đánh ngã bà xuống đài, đây còn không tính, rõ ràng còn muốn gọt tất cả quyền lực người của Võ gia, còn gọt sạch cả Vương tước nữa.
Võ Tắc Thiên đằng đằng sát khí chau mày, khóe miệng cười lạnh:
- Trẫm vừa mới cấp cho các ngươi ba phần mặt mũi, đây là đắc ý càn rỡ, chuẩn bị phản công cướp lại rồi hả?
c mưa thấm làm dột. Vừa làm đồ để trang trí, vừa có hiệu quả bào vệ gia đình. Năm con thần thú đó là: Đường nghê (Sư tử), đẩu ngưu (con trâu), hải trãi (lân sư), phượng, áp ngư (một loại cá).
g, ngẩn người nhìn rất lâu, ánh mắt từ từ hạ xuống, khi nhìn qua một mái cong góc lầu, thấy mép Để trên lầu kia thì khẽ ngẩn ra.
(Để: Tục gọi các dinh các phủ của các vương hầu là để. )