Sinh Con Thời Mạt Thế

Chương 149 : Thuyết khách

Ngày đăng: 06:14 30/04/20


Khi cô con gái mà bản thân mang thai mười tháng, khổ cực sinh ra bị một tên cặn bã lá mặt lá trái, còn luôn dùng những lời đường mật lừa gạt mình bán đi mất. Nỗi hận như vậy, đâu thể chỉ giết Tạ Thanh Diễn này một lần là có thể tiêu tan hết?



Mày hại chết con gái tao, tao giết mày một lần, thì ân oán rõ ràng, từ đó không ai nợ ai sao?



Rõ ràng, Tô Tô không độ lượng như vậy. Trong những ngày tháng cô đơn lạnh lẽo, đi tìm Tiểu Ái thêm một ngày cô càng hận Tạ Thanh Diễn hơn một phần, hận đến kiếp trước, hận cả một đời, còn hận đến cả kiếp sau.



Vì vậy, cô giận lây sang cả mẹ Tạ, độc ác làm tổn thương bà ta. Đây cũng chính là bản chất của con người. Sau khi Tô Tô kể hết đầu đuôi chân tướng sự việc cho mẹ Tạ nghe, cô vốn cho rằng sẽ xung đột đánh nhau với bà ta. Nhưng bà ta chỉ kinh ngạc nghe, sau khi nghe xong, giống như tượng gỗ ngồi trong phòng của Tô Tô rất lâu, từ buổi trưa cho đến tận tối, mới đau khổ cười một tiếng, nói với Tô Tô:



“Thì ra là như vậy, cháu hận là đúng.”



Sống thê thảm, chịu mọi nỗi nhục nhã trong mạt thế, trái tim mẹ Tạ đã sớm được luyện thành sắt thép. Ai ở trong mạt thế mà không bị chết mất vài người thân. Anh giết, tôi giết, anh ta giết, hoặc là bị zombie giết, có khác gì nhau. Suy cho cũng người thân đó cũng đã chết, không còn trên đời này nữa, vì thế vương vấn trong lòng cũng đã bị cắt đứt mà thở phào nhẹ nhõm.



Bà ta không nhắc đến chuyện bảo Tô Tô cứu mình ra khỏi nhà chứa nữa, chỉ để lại một câu “Chắc hẳn bây giờ kẻ thù của cháu cũng không ít, ta tự biết mình không đáng để cháu báo thù. Vậy thì cháu tự giải quyết ổn thỏa đi.”




Chuyện này thật buồn cười! Cô là một người phụ nữ mang thai, sống những ngày tháng tốt đẹp không muốn, chạy đến gia nhập vào quân đội, vào sinh ra tử làm trâu làm ngựa cho Lã Ấn, cô bị điên hay là chán đời không muốn sống nữa?



“Không đi, cô bảo Tạ Thanh Diễn từ bỏ ý nghĩ này đi. Cái gì gọi là chỉ cần cháu vào trong quân đội, liền có thể tách xa Diệp Dục? Cháu thấy Tạ Thanh Diễn là muốn bán cháu để đổi lấy danh lợi giàu sang đi.”



Tô Tô nói quá thẳng thắn, không hề nể mặt mẹ Tạ khiến cho mẹ Tạ nhất thời không kịp phản ứng lại. Theo lý mà nói, người nhỏ tuổi gặp người lớn nên có sự lễ phép cơ bản nhất. Lần này Tạ Thanh Diễn không dám tự mình đến tìm Tô Tô mà xúi giục mẹ mình đến thuyết phục cô, cũng là nghĩ cho dù nói thế nào, Tô Tô cũng nên niệm tình trước đây mẹ Tạ đối xử với cô không tệ mà nể mặt bà ta.



Đâu ngờ Tô Tô mở miệng kiên quyết từ chối, còn nói rõ ràng lợi ích như vậy, không hề che giấu bất cứ cái gì. Cô đã nhìn thấu bản chất của Tạ Thanh Diễn: hắn phí hết tâm tư tìm người thuyết phục cô gia nhập đội ngũ của Lã Ấn, chắc chắn có người đã hứa hẹn cho Tạ Thanh Diễn lợi ích gì đó.



Sắc mặt mẹ Tạ khá bối rối, cười gượng gạo nói với Tô Tô, “Mặc dù Thanh Diễn là nhận sự nhờ vả của người khác, nhưng gia nhập quân đội, với cháu cũng không có tổn thất gì. Xây dựng căn cứ là xu thế phát triển của loài người hiện nay. Nghe nói cháu lại là dị năng giả hệ thủy, tương lai chắc chắn sẽ tương lai phát triển trong căn cứ. Chuyện này cũng đảm bảo cho cha mẹ và người thân của cháu. Đâu có người con gái nhà nào không muốn sống những ngày an ổn đúng không?”



“Cháu làm việc cho Lã Ấn, chính là giống với nhân viên công vụ của trước mạt thế?” Giữa ban ngày, Tô Tô có chút cười trên nỗi đau khổ của người khác, nhìn mẹ Tạ, “Tạ Hào Thế cũng bị Tạ Thanh Diễn nhà các người bán rồi chứ gì. Không cần nói, nghĩ cũng biết. Ha ha ha. Tôi muốn xem xem, khi Tạ Hào Thế giày vò chết Tạ Thanh Diễn, ai đến bảo vệ hắn ta?!”