Ta Là Chí Tôn
Chương 1004 : Thắng bại đã phân
Ngày đăng: 09:12 30/04/20
Sau khi nghe Quách Noãn Dương nói xong, đám người cùng ngạc nhiên, cùng lộ vẻ xấu hổ, cả nửa ngày không ai mở lời, rõ ràng ngạc nhiên với lựa chọn của Quách Noãn Dương. Nhưng đúng như lời Quách Noãn Dương, trận chiến xếp hạng Cửu Tôn nhìn như công bằng nhưng lại có tai hại trời sinh với kẻ chuyên ám sát như Quách Noãn Dương.
Đối với chuyện này, Quách Noãn Dương chẳng những không nhụt chí, ngược lại mở miệng hỏi:
- Vân lão đại, sau này Cửu Tôn phủ chúng ta liệu có bố trí một nhánh chuyên ám sát không?
Vân Dương thản nhiên đáp:
- Vốn không có quyết định này.
Quách Noãn Dương dương nghe vậy lộ vẻ chán nản, cúi đầu nói:
- Vậy làm sao giờ, chém giết chính diện quả thật không phải sở trường của ta…
Vân Dương nói:
- Ta quả thật không có ý định thiết lập một nhánh chuyên ám sát. Nhưng Cửu Tôn phủ trong dự định của ta dưới trướng có Ám Đường Âm Ti. Mà nhìn quanh toàn bộ Cửu Tôn phủ, không ai thích hợp nhậm chức đường chủ Ám Đường hơn ngươi!
Quách Noãn Dương ngạc nhiên nhảy dựng lên:
- Ta thích nhất là làm việc này, từ giờ trở đi ta chính là đường chủ Ám Đường, không cho ai cướp với ta!
Đám người cùng sửng sốt, lại cười vang, không còn bầu không khí lúng túng lúc trước.
Có ngu mới cướp với ngươi.
Trận sau, Lan Nhược Quân đấu với Ngô Mộng Huyễn.
Lan Nhược Quân danh xưng Hoàng Y Sương Kiếm, Ngô Mộng Huyễn danh xưng Tử Bào Kim Châm. Sau ba trận quan chiến, Vân Dương cũng khá mong chờ hai người bọn họ, rất muốn biết ngoại hiệu của họ có đúng với thực không, sẽ kinh tài tuyệt diễm cỡ nào.
Thế nhưng ngay từ khi chiến đấu bắt đầu, đám người lại cùng ngây ngốc, yên lặng cả nửa ngày.
Lan Nhược Quân vẫn mặc bộ áo vàng như ngày thường, sương kiếm cũng có, coi như danh xứng với thực. Thế nhưng ngay từ khi bắt đầu chiến đấu, sương kiếm bị hắn coi như ám khí ném ra ngoài, thay vào đó là từng mũi châm dài màu vàng, trong tay nắm hai cây châm dài hơi to, hành động xuất quỷ nhập thần, chợt tiến chợt lui, biến ảo khó lường.
Trái lại Ngô Mộng Huyễn thân mặc áo tím không sai, vừa ra tay đã phóng kim châm như vũ bão tập kích, cũng có vẻ đúng như danh hiệu, người hệt như tên. Thế nhưng sau trận mưa châm kia, tên này khẽ đảo cổ tay, một thanh trường kiếm xuất hiện trên tay, nhân kiếm hợp nhất bất ngờ lao tới, trình độ kiếm pháp dường như không dưới Sử Vô Trần cùng Nhậm Khinh Cuồng...
Lạc Đại Giang hừ một tiếng:
- Sao ta lại là lưu manh?
Bình Tiểu Ý tức tới xì khói nhảy trên tránh dưới:
- Ngươi ngươi… ngươi còn dám nói mình không phải lưu manh? Ngươi không phải lưu manh, sao lại dùng Vạn Tiêu Đan ngay lúc đối đầu với ta… Ừm, ngươi lấy đâu ra Vạn Tiêu Đan?
Bên trên, một âm thanh đương đương đắc ý vang lên:
- Ta cho đấy, sao nào?
Đám người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Giang Lạc Lạc duyên dáng yêu kiều đứng trên chỗ cao, gương mặt đương đương tự đắc.
Bình Tiểu Ý hồn bay phách lạc, lẩm bẩm:
- Các ngươi… các ngươi liên thủ bắt nạt ta, sao còn có người như các ngươi cơ chứ…
Lạc Đại Giang hét dài một tiếng, đắc chí thừa thắng xông tới nói:
- Liệu trước tiên cơ, dùng sách lược nhắm vào là thiết yếu khi đối địch. Muốn trách thì chỉ trách ngươi, sao tới giờ còn không kiếm được vợ! Vợ ta cho ta đương nhiên là của ta! Ngươi rốt cuộc có đánh hay không đây? Mau tới chiến nào!
Bình Tiểu Ý giẫm chân nói:
- Thế này còn đánh cái rắm, ngươi dùng Vạn Tiêu Đan đối ứng, độc lực bình thường không còn tác dụng với ngươi, nhưng loại kỳ độc ác độ lại không nỡ dùng trên người ngươi, ta còn đánh cái rắm! Đúng là tự tìm tai vạ mà…
Đám người bên trên thấy cảnh này sớm đã cười lăn cười bò.
Vạn Tiêu Đan, tên như ỹ nghĩa, danh xưng có thể giải được vạn loại độc dược!
Thuốc này là một trong những kỳ đan diệu dược tại Huyền Hoàng giới, giá trị liên thành. Sau khi ăn vào, trong vòng ba năm vạn độc bất xâm.
Đương nhiên hiệu năng của thuốc này không phải tuyệt đối, khả năng chống cự đối với những loại độc tố độc công kỳ lạ vẫn có cực hạn. Đúng như lời Bình Tiểu Ý nói, nếu hắn thật sự thi triển thủ đoạn cực đoan, Vạn Tiêu Đan cũng chưa chắc dùng được. Nhưng hai người là bạn tri kỷ, sao nỡ hạ sát thủ, trận chiến này coi như chấm dứt!