Tận Thế Song Sủng

Chương 227 : Xui xẻo!!!

Ngày đăng: 12:20 30/04/20


Edit: Hứa Minh Nguyệt



Beta: Sakura   



Một đội Bạch Thất không dùng cái gì rực rỡ đẹp đẽ hiệu quả.



Nhưng mà thoáng cái đã tiêu diệt sạch sẽ đám Zombie ở bên này.



Sau đó, Phan Hiểu Huyên phụ trách hậu cần cầm con dao nhỏ, nhanh chóng chạy tới thuần thục đào ra tinh hạch.



Bên này, Phan Đại Vĩ tiếp tục chỉ huy Lưu Binh chiến đấu.



“Lưu Binh, cậu lại đi kéo một đám Zombie nữa tới đây, vừa rồi rõ ràng nhịp đi của cậu còn chưa lĩnh ngộ hết tinh túy tôi dạy cho cậu...”



“Tầng dưới lại có thêm một đám nữa rồi, mau đi đi, dẫn dụ chúng lên đây,luyện bước đi của cậu trước đã...”



“Bên trái, bên trái, mẹ nó, có biết bên nào là bên trái hay không, con mẹ nó cậu muốn đụng vào lan can à, tại sao không có lăn xuống dưỡi ngã chết luôn đi...”



Mọi người lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh một phân đội nhỏ đánh Zombie mà như là đang đánh nhau



Toàn bộ đoàn đội Thiên Nhai trợn mắt há hốc mồm, nghẹn họng nhìn trân trối, run rẩy không nói nên lời.



Cao thủ, cao thủ, cao cao thủ.



Bà mẹ nó, tất cả các anh nuốt phải thần đan linh dược à!



Mãnh liệt tới mức muốn báo cáo các anh với căn cứ luôn rồi!



“Đây là đội hữu của chúng ta?” Tiểu Vân rốt cục kịp phản ứng hỏi đồng đội nhà mình.



“Đúng vậy, những người này… thật sự là đội hữu của chúng ta...”



“Cái này, cái này, bọn họ dùng cái phương pháp gì đánh Zombie vậy?”



Nhóm người mình, hai người cộng lại mới có thể đánh một con Zombie, đối phương ba người giải quyết một lớp Zombie?



Hơn nữa, nhìn bộ dáng của họ xem, rất bình tĩnh, rất nhẹ nhàng.



Phương Cận Viễn xem trong chốc lát, đưa ra được một cái kết luận: “Phối hợp ăn ý chỉ là một yếu tố phụ, cái chính là dị năng của bọn họ rất cường đại.”
Dẫn đầu chính là người kia...



Lưu Binh vô cùng cẩn thận nhìn lại một lần, có chút cứng ngắc nói: “Vệ Lam dẫn quân đội tới rồi.”



“Cái này...” Mọi người của Tùy Tiện đoàn đội sửng sốt.



Xui xẻo !!!



Chu Minh Hiền không biết vì sao mọi người lại lộ ra biểu cảm vô cùng phiền muộn, quay sang hỏi Lưu Binh: “Làm sao vậy, Vệ thiếu tới không tốt sao? Dù sao cũng là người trong quân đội, không phải sẽ càng an toàn hơn sao.”



“Tiểu Chu, cậu chưa biết đấy thôi, tôi nói cho cậu nghe, Vệ Lam người này chính là một ngôi sao chổi!” Lưu Binh nói: “Chúng ta lần đầu tiên làm nhiệm vụ với anh ta gặp phải đường hầm bị sập thiếu chút nữa bị chôn sống, lần thứ hai làm nhiệm vụ cùng anh ta thì bị rơi xuống vách núi, suýt chút nữa chết chìm trên biển, quá tam ba bận, lần này lại tới, không chừng thực sự sẽ đi gặp Mạnh Bà.”



Chu Minh Hiền thất kinh: “Nghiêm trọng như vậy.”



Phan Đại Vĩ gật đầu: “Mặc dù tiểu Lưu nói có điểm khoa trương, nhưng thật sự không khác nhau là bao.”



Trong lúc nói chuyện, đám người Vệ Lam đã đi tới quảng trưởng ở dưới lầu.



Dị năng kim loại của Vệ Lam có lẽ đã thăng cấp, anh cầm một thanh Đường đao, nhấc tay một cái là có thể chém chết một con Zombie.



Tốc độ của anh rất nhanh, không biết là vì thực lực hay vì anh là người trong quân đội mà người đi cùng với anh đa phần là người có dị năng.



“Ơ, dáng vẻ Vệ thiếu cũng thật đẹp nha.” Lưu Binh cầm kính viễn vọng tiếp tục xem.



Mọi người bên này nhanh chóng nuốt cơm mình vừa ăn, ồn ào cầm kính viễn vọng đi đến cạnh cửa sổ, sắp sắp xếp xếp đứng chung một chỗ xem tình huống bên ngoài.



Dưới lầu, đám Zombie đang cố gắng phá cửa đột nhiên ngửi thấy mùi thịt, tất cả đều chuyển hướng, lao tới chỗ bọn Vệ Lam đang đứng.



Cũng may, Vệ Lam đi ra ngoài mang theo không ít người, còn có năng lực của mấy dị năng giả cũng không tệ.



Ngăn lại như vậy một lớp Zombie có lẽ cũng không có cái gì vấn đề lớn.



“Ô, người kia không phải...” Phan Hiểu Huyên cầm kính viễn vọng chăm chú nhìn nhìn, “Người kia không phải Tô Vũ Vi sao?”



“Em Phan, Tô Vũ Vi là ai?” Với tư cách nữ thần trong lòng các chó độc thân, Phan Hiểu Huyên cảm thấy thích thú với chủ đề thì mọi người trong đoàn đội Thiên Nhai cũng tò mò.



Đầu Phan Hiểu Huyên cũng không ngoảnh lại, nói: “Chính là một cô gái thầm thương trộm mến tiểu Bạch.”