Thanh Ti

Chương 42 :

Ngày đăng: 21:55 21/04/20


Thứ năm sau khi tan ca, Thanh Ti thuận đường đến siêu thị lân cận mua rất nhiều rau dưa, thịt cá các loại đem về, Vũ Văn Tuần gần đây đi sớm về trễ, cậu tính làm nhiều thức ăn một chút cho hắn tẩm bổ thân thể, ai ngờ vừa về đến nhà đã thấy đèn trong phòng sáng choang, Thanh Ti còn tưởng rằng Vũ Văn Tuần về trước, không ngờ khi bước vào liền phát hiện trong phòng khách có không ít người, thấy cậu đi vào, mấy cái đầu ngay lập tức chuyển hướng về phía cậu.



“Mọi người….”



Ngoại trừ anh em Vũ Văn và Kiều Diễm, ngay cả những người bình thường không hay lui tới như Vũ Văn lão gia tử, Tang Viên, thím Lương, Lâm Tiêu, Ngũ Vân Phong, Phùng Diệp cũng có mặt, hơn nữa mỗi người đều dùng ánh mắt hấp háy ý cười nhìn cậu.



Vũ Văn Tú tiến lên đem người vẫn còn đang kinh ngạc kéo đến trước sô pha.



“Thanh Ti, cậu về trễ vậy, bọn tôi chờ cậu nãy giờ đó.”



“Tôi không biết mọi người sẽ đến, nên không mua nhiều đồ ăn cho lắm….”



“Không cần, chúng tôi đến cũng không phải vì muốn ăn chực cơm, mà là để làm chứng….”



Làm chứng?



Ánh mắt nghi hoặc của Thanh Ti sau khi đảo nhanh qua tất cả mọi người, cuối cùng rơi xuống người Vũ Văn Tuần, cậu phát giác mọi người đang cố tình chờ cậu trở về, mà Vũ Văn Tuần chính là điểm mấu chốt.



Nhìn đến ánh mắt sáng ngời của Thanh Ti lộ ra một tia hoang mang, Vũ Văn Tuần cười cười, hắn tiến lên phía trước, kéo ra một bàn tay của Thanh Ti, chân sau khuỵu gối quỳ xuống đất, sau đó đem chiếc hộp đã được chuẩn bị tốt mở ra, dâng đến trước mặt Thanh Ti.



“Thanh Ti, lấy anh được không?”



Bên trong chiếc hộp tinh xảo, lấp lánh một vật hình tròn màu bạc dưới ánh đèn phát ra ánh sáng rực rỡ, Thanh Ti biết đó chính là nhẫn cưới, theo phong tục ở đây, nam nữ khi kết hôn sẽ tặng nhau thứ này làm lễ vật.



Cậu sửng sốt nhìn về phía Vũ Văn Tuần, ý thức bắt đầu bay đi đâu mất.
Dường như cậu càng sửa chỉ càng sai, thanh quan thì có khác biệt sao? Cũng không phải năm mươi bước khác với một trăm bước?



“Nếu anh cho rằng ở cùng một chỗ với em là điều sỉ nhục, em cũng không ngại làm ngoại thất, tương lai anh lấy vợ, em cũng sẽ không cùng vợ anh tranh giành tình cảm….”



Đây là nhượng bộ lớn nhất cậu có thể khả năng làm được, cậu biết cậu đã yêu Vũ Văn Tuần, không thể quay đầu lại, yêu thương từ đầu đến chân, chỉ có yêu thương mới làm con người ta trở nên nhát gan như thế, đánh mất cả sự kiên trì vốn có.



Vẫn không nghe được tiếng đáp lại, Thanh Ti không thể không ngẩng đầu lên, thế là gương mặt trầm như nước của Vũ Văn Tuần liền ánh lên trong mắt cậu, vẻ mặt âm trầm như vậy cậu chỉ thấy qua một lần, chính là lần trước sau khi hai người chia tay, không nghĩ tới lúc này lại có thể nhìn thấy, như vậy câu trả lời dù cho đối phương không nói ra, cậu cũng có thể đoán được.



Rất muốn tìm một lý do khác năn nỉ Vũ Văn Tuần lưu lại chính mình, chỉ là tâm tư thiên hồi bách chuyển*, cuối cùng vẫn là cái gì cũng không nói.



*thiên hồi bách chuyển: đại ý là tâm tư rối bời, thay đổi liên tục.



Cậu thật sự rất yêu Vũ Văn Tuần, chính là không muốn bởi vì vậy mà mất đi tia tôn nghiêm cuối cùng.



Thanh Ti đứng dây, gắng hết sức làm cho bản thân bình tĩnh trở lại, rồi nói: “Em nghĩ anh không còn muốn gặp lại em, em cũng sẽ không làm khó anh, em lập tức rời đi….”



Mới vừa cất bước, cả thân mình lại bị một cỗ lực mạnh mẽ giữ chặt, Thanh Ti còn chưa kịp phản ứng, đã bị Vũ Văn Tuần đẩy xuống sô pha, Vũ Văn Tuần nhanh tay đè lấy hai bả vai cậu, hung tợn nói: “Em ngồi xuống cho anh!”



Nhìn thấy Thanh Ti mở to hai mắt nhìn sững sờ nhìn mình, Vũ Văn Tuần ngược lại nhịn không được phì cười.



“À, ra là vậy, khó trách trước kia em đối với những người khác đều là vẻ mặt ôn hòa, lại cố tình không đem anh để trong lòng, mặc kệ anh làm gì đều không thể khiến em vui vẻ, nguyên lai là do duyên cớ này! Anh và tình nhân trước kia của em bộ dạng tương tự, lại cùng họ, không biết là may mắn hay xui xẻo?”



Tức chết hắn, nguyên lai đây mới chính là nguyên nhân Thanh Ti cự tuyệt hắn, hắn đã sớm đoán ra Thanh Ti có xuất thân kì quái, lại không ngờ có thể bất thường đến thế, nhớ đến tình cảnh lúc đầu Thanh Ti xuất hiện ở nhà hắn, cùng với phản ứng của cậu trước mọi vật chung quanh, Vũ Văn Tuần đối với lời cậu nói đã muốn tin vài phần, hắn vẫn nghe theo lời bác sĩ dặn, không nên chạm đến quá khứ của Thanh Ti, nghĩ rằng tinh thành sở chí, kim thạch vi khai*, hiện tại xem ra, nguyên lai đều là uổng phí công sức.