Thất Thân Làm Thiếp

Chương 103 : Rui ro phượng hoàng không bằng gà

Ngày đăng: 18:09 19/04/20


Thẳng một mạch hướng về Chiến Thành mà đi, bởi vì thân Phượng Cô trúng độc, mặc dù đã giải độc nhưng độc này cực mạnh, thân thể hắn không thể nhanh hồi phục, đau đớn không chịu nổi.



Nếu chỉ có mình bản thân nàng đi còn có thể thoải mái được, đằng này phải dìu mọt người, lại là chuyện khác, bất quá đi được mười dặm đường, nàng đã mệt nhoài, toàn thân vô lực, đi mà không còn chút cảm giác gì.



Đoạn đường này đối với hắn, là quãng đường vui vẻ nhất, đã 4 năm rồi, 4 năm hắn chưa cảm nhận được thứ tình cảm đơn thuần mà tốt đẹp này.



Mũi hắn không ngừng hít hà hương thơm nơi cơ thể nàng, nhìn nàng đổ mồ hôi đầm đìa, hắn không biết phải làm thế nào, cố gắng không để sức nặng đè lên người nàng, nhưng nàng không ngừng cố gắng, rốt cục, lật qua lật lại một lúc, đến một gốc cây, liền ngừng lại.



Vãn Thanh ủ rũ buông Phượng Cô ra, cả người mệt mỏi ngồi xuống.



Nàng tự phẫn nộ với chính bản thân mình, cư nhiên lại đi cứu một người từng đối xử tệ bạc với mình!



Nhưng nàng không phải là loại người lòng dạ độc ác. Hơn nữa nếu lúc này giết Phượng Cô, chẳng phải là quá đơn giản cho hắn cùng Chu Nguyệt Nhi sao, nàng muốn bọn họ phải chịu hết mọi những cảm giác đau đớn.



Phượng Cô nhìn nàng ngồi một chỗ tay không ngừng lau mồ hôi, trong mắt khi thì phẫn não, khi thì tàn nhẫn, khi thì thư hoãn, biến hóa vô cùng, không hiểu rốt cục nàng đang nghĩ cái gì, cư nhiên thay đổi liên tục thế.



"Tình Thiên cô nương nghĩ chuyện gì vậy?" Hắn liền hỏi.



Vãn Thanh nhấc đầu, khuôn mặt tuyệt mĩ lạnh lùng, có nét cười mà như không cười, mang theo xa cách, mang theo ám phúng, mang theo một chút giảo hoạt: "Phượng Gia, Tình Thiên vừa rồi do tức giận mới có những hành vi đó! Phượng Gia vừa rồi sao không trừng trị thích đáng bọn chúng."



Xem ra những điều nàng nói, như khơi dậy phẫn ý.



Nàng cười bồi thêm một lời: "Cho dù hắn là thân phận gì, nhưng làm hại chúng ta thê thảm như vậy! Người như thế, cứ dễ dàng buông tha cho hắn, chẳng phải là quá tiện nghi cho hắn rồi sao!"



"Đương nhiên, Phượng Cô ta chưa bao giờ dễ dàng buông tha cho người khác như thế!" Phượng Cô cười một tiếng khô khốc, trong mắt đầy ngoan ý, miệng khẽ phun: "Chỉ bất quá, bọn họ chết không phải cách hay nhất, khiến hắn chết vì đao là hạ sách, khiến hắn thống khổ sống không bằng chết, đó mới là cách đối phó thượng hảo nhất!"



Vãn Thanh sau khi nghe xong cười một tiếng, hóa ra là có dụng ý cả, gật đầu: "Phượng Gia đúng là người long phượng, chiêu này thật lợi hại, Tình Thiên không hiểu được là phải!"



Đáng tiếc lời nàng nói lúc này, hoàn toàn trái ngược với Phượng Cô, người nàng muốn đối phó, là kẻ trước mắt kia, hoàn toàn không phải… Bạch Vân Yên!
Đột nhiên, hắn nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của nàng, nhìn thân thể mềm mại của nàng, tay thô bạo duỗi ra, nàng nhất thời không phản ứng được, toàn thân đổ trong ngực hắn.



Bạc môi lạnh lẽo hướng tới bờ môi mềm mại của nàng, mang theo sự trừng phạt, cắn nàng, Vãn Thanh không kịp đề phòng, không hề nghĩ tới hắn lại có thể làm như thế với nàng.



Nam nhân này, thật khiến người ta sinh hận, tay giương lên, định cho hắn một tát, không ngờ lại bị hắn dùng sức nắm chặt lại.



Môi hắn chà xát lên môi nàng, đôi mắt mơ màng, hắn khẽ nói: "Ngay cả khi ta không bằng gà núi, vẫn có thể đem nàng nhốt vào trong lòng!"



"Ngươi thật kỳ cục! Ngươi nghĩ Tình Thiên ta là loại nữ tử gì chứ!" Vãn Thanh ngọ nguậy tránh khuôn mặt kia, nhưng căn bản là không tránh nổi bạc môi đó, tay duỗi ra, cố gắng chống cự lại. Nguồn truyện: TruyệnFULL.vn



Phượng Cô mặc dù thân trúng độc, có thể là võ công của hắn không linh hoạt, không có nội lực, nhưng giữ một nữ tử, là việc thừa sức làm được.



Tay duỗi ra, đem tay nàng giữ chặt lại, áp về sau lưng nàng, môi gian cười một tiếng đắc ý, chậm rãi nói: "Không nên hoài nghi năng lực của ta!"



Đôi mắt chứa đầy tà mị, lộ ra sự vui vẻ, bạc môi, lại càng áp chặt hơn, tiếc là không dám dùng đầu lưỡi dây dưa với nàng, nhìn nàng hắn càng muốn phát hỏa, nhưng nhìn thấy bộ mặt giận dữ của nàng, hắn không chút nghi ngờ rằng, nếu lưỡi hắn dám ngọ nguậy, nàng sẽ cắn đứt mất. (Híc, quá ngây thơ lun cả nhà nhỉ.)



Môi càng lúc càng ma sát mạnh, càng ngày càng nhiệt, càng lúc càng nóng, ở dưới nơi sương đêm lạnh lẽo đen như mực này, trong sự tĩnh lặng của núi rừng mà không khí như thiêu như đốt.



Vãn Thanh trong lòng chỉ muốn mắng chửi hắn nhưng tất cả đều bị nuốt mất cả, hắn căn bản là đã sắp xếp tất cả, vừa rồi còn rất yếu ớt, bộ dạng bị thương nặng, thế mà trong chốc lát đã hung hăng như thế.



"Tình Thiên… Tình Thiên… người ở đâu?" (Đồ phá đám.:@:@:@. Kún hận)



Đang lúc này tiếng Hạ Thanh như tiếng suối vang lên thấu tâm nàng. Vãn Thanh trừng mắt, ý bảo Phượng Cô buông nàng ra, trên mặt Phượng Cô lộ rõ vẻ tiếc nuối, chậm rãi buông thả nàng.



Vãn Thanh cảm thấy tay hắn rời thân nàng, hung tợn nhảy ra khỏi người hắn, mắt âm độc: "Ta thực sự hối hận vì cứu ngươi! Đáng ra nên để ngươi trúng độc chết đi!"



"Ngươi sẽ không làm thế!" Phượng Cô nhìn thấu tâm nàng, mặc dù nàng miệng chua ngoa nói cứng, nhưng lòng thì mềm nhũn, không đủ cứng vững.