Thế Bất Khả Đáng

Chương 139 : Cái gì gọi là trời sinh một đôi

Ngày đăng: 20:38 19/04/20


Trans+Edit: Pinoneverdie



- ----



Đám người kia sau khi náo loạn xong, Điền Nghiêm Kỳ như trút được gánh nặng đi tới chỗ Hạ Diệu.



"Bọn họ chỉ là muốn xem náo nhiệt thôi, bọn họ biết rõ hai chúng tôi không có gì mới dám nháo nhào trêu ghẹo như thế. Tấm bia bắn vốn đã bị Tùng Lợi và Lưu Hiểu hai cái tên này đục hình trái tim trước đó rồi, kết quả bắn thế mà lại trúng, mới để cho tôi và Viên Tổng rơi vào tình huống khó xử như vậy."



Hạ Diệu vẻ mặt hoàn toàn không ngại ngùng, tay vỗ vỗ vào bãi cỏ bên cạnh.



"Ngồi xuống đây!"



Điền Nghiêm Kỳ sau khi ngồi xuống, hai người cùng nhau uống sạch hai chai bia.



Hạ Diệu cùng hắn cụng chai, vô tư thoải mái mà nói: "Cậu giải thích với tôi cái gì chứ? Còn sợ tôi giận cậu à? Cậu cũng nghĩ rằng tôi để bụng những chuyện này?! Muốn nói lời khách khí thì người nói phải là tôi, tôi để cậu phải gánh nhiều thiệt thòi oan ức, khiến cậu bị người khác gọi là hồ ly đám đuôi, là một thằng cợt nhã, ủy khuất cho cậu quá rồi."



Điền Nghiêm Kỳ sảng khoái cười, "Nếu như là vì Viên Tổng, toàn thân tôi toát ra vẻ lẳng lơ cợt nhã cũng đáng mà, tôi chính là ngay cả chút dáng vẻ cũng không có!"



"Ha ha ha..." Hạ Diệu uống ừng ực một ngụm lớn, chỉ vào mặt của Điền Nghiêm Kỳ nói: "Cậu là đang ghen tỵ với tôi đấy à? Còn là ghen tỵ với tôi sao? Ghen tỵ với tôi?"



"Tất nhiên là ghen tỵ rồi!" Điền Nghiêm Kỳ thẳng thắn mà thừa nhận, "Nếu không tin anh bảo Viên Tổng tuyên bố hai ngươi đang yêu nhau đi, xem người nào không ghen tỵ với anh?"



Hạ Diệu híp mắt đánh giá Điền Nghiêm Kỳ: "Nhưng lúc ghép đôi cậu và Viên Tung, không nhìn ra bọn họ có chút gì ghen tỵ với cậu."



"Bởi vì trong lòng bọn họ đều biết, biết rằng Viên Tổng không có khả năng thích tôi."



"Vì sao không có khả năng thích cậu?"



"Bởi vì tôi không đủ tư cách."



Điền Nghiêm Kỳ nói như vậy, nhưng Hạ Diệu nhìn vào mắt hắn lại cảm thấy đó hoàn toàn không phải là loại tự hạ thấp bản thân, hắn ta rõ ràng rất lý trí và tỉnh táo khi nói câu này. Mục đích không phải là để nịnh bợ Hạ Diệu mà là hiện lên một loại ý chí rằng tôi sẽ phấn đấu tới cùng.



Có đôi khi, cồn cay có tác dụng như thuốc phiện, cũng có thể làm cho lòng của người ta càng thêm tỉnh táo. Ít nhất Hạ Diệu triệt để xác nhận một việc, Điền Nghiêm Kỳ ái mộ Viên Tung, không biết lòng ái mộ và tình yêu ranh giới cách xa bao nhiêu nhưng Điền Nghiêm Kỳ rõ ràng là đang hướng về cái gọi là tư cách này mà tiến tới.



Cảm giác "nguy cơ" ập tới dồn dập, hơn nữa còn là một loại nguy cơ có nguồn năng lượng mãnh liệt, đây là loại bề ngoài thì không tranh giành nhưng bên trong lại là âm thầm tranh đấu, làm ra hàng loạt những âm mưu, thủ đoạn nho nhỏ. Phía sau những biểu hiện trông có vẻ là rất tệ lại chính là cả một sự tính toán vô cùng tinh vi nhằm đánh lạc hướng.Hạ Diệu lại không hề thể hiện cảm giác biệt khuất, trái lại như uống máu gà mà nhiệt tình mười phần.Tay vỗ lên vai Điền Nghiêm Kỳ, cố gắng nói, "Đừng nói như vậy, chuyện tình cảm không phải là đủ tư cách hay không đủ tư cách, chỉ có hợp hay không hợp thôi."



Nói bóng gió, lão tử đây chính là sẽ chống mắt lên xem cậu chứng minh cậu và Viên Tung cái gì gọi là trời sinh một đôi!



Điền Nghiêm Kỳ cười hắc hắc, cùng Hạ Diệu cụng chai, "Nói một hồi cứ tưởng như là nói thật thế? Nào, uống thôi!"
"Anh vì sao đồng ý cho tôi tới thử vai?"



Tuyên Đại Vũ nghiêng đầu liếc mắt nhìn cậu ta.



"Bởi vì tôi muốn cho cậu được người khác đánh giá đúng thực lực."



Vương Trì Thủy "..."



Đến lúc lên thử vai, Tuyên Đại Vũ cùng thành viên tổ đạo diễn vừa đi vừa thảo luận tiêu chí và chủ đề casting. Vương Trì Thủy cũng giống như những người khác đang đứng xếp hàng đợi tới lượt mình.



Đứng xếp hàng trước Vương Trị Thủy là một đám học sinh trung học, còn phía sau thì đúng là những diễn viễn quần áo chỉnh tề. Người ta đều mang theo hồ sơ lý lịch về quá trình làm việc của bản thân, chỉ có Vương Trì Thủy là bàn tay trần, gương mặt thì lộ ra vẻ lừa đảo khó tin.



Dàn người đến casting đang hồi hộp lo lắng đứng bên ngoài, đột nhiên thân ảnh quen thuộc đập vào mi mắt.



"Trương Thần Đông, thật là anh sao?" Vương Trì Thủy đột nhiên từ trong đám người đang xếp hàng nhảy ra, chợt nhào tới, hào hứng nói, "Tôi siêu thích anh diễn trong bộ phim《 Phá quán tử phá suất 》, tôi xem đi xem lại không dưới mười lần, không nghĩ tới việc anh cũng tới thử vai, anh ký tên cho tôi nha!"



Người trợ lý của Trương Thần Đông đẩy Vương Trì Thủy ra, đặc biệt khinh người: "Không biết ý tứ à, chúng tôi đang bận việc, phải đi vào trong trước, đạo diễn đang hối thúc."



"À..." Vương Trì Thủy hơi lộ ra vẻ thất vọng.



Người diễn viên này tên là Trương Thần Đông, anh ta cùng với người trợ lý đi thẳng vào trong theo lối VIP, trong nháy mắt khiến cho mọi người bàn tán, một vài thanh niên trẻ tuổi cùng nhân viên ở đây nói nhao nhao lên.



"Dựa vào cái gì mà hắn ta được vào trước? Chúng tôi đều đã đợi nửa ngày."



"Trời ạ, không phải nói cơ hội là chia đều cho mọi người sao?"



"Một diễn viên hạng ba thì giỏi lắm sao?"



"..."



Kết quả, lúc Vương Trì Thủy muốn quay lại vị trí lúc nãy trong hàng, căn bản người khác đã chiếm lấy vị trí đó. Bởi vì số lượng người tham gia quá lớn, cơ hội khó có được, ai cũng muốn cướp vị trí để đi vào trước, Vương Trì Thủy chỉ có thể ỉu xìu mà đứng cuối hàng.



"Mọi người hãy ổn định, sau đây chúng tôi sẽ mở phong bì đựng chủ đề casting ngày hôm nay!"



"Với đạo cụ là một con gà, hãy cùng nam chính thứ nhất diễn một đoạn tình tiết đồng tính."



HẾT CHƯƠNG!