Thốn Mang

Chương 153 : Quỷ vực

Ngày đăng: 11:49 18/04/20


Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị

Lâm Thiên Vũ đã thay đổi.

Sau khi đem mọi việc của tập đoàn giao cho Lâm Ngọc, hắn một mình trốn ở trong phòng không ra ngoài và không cho phép ai tiến vào phòng.

Không ăn không uống, không ngủ nổi, ngay cả vài tình nhân hắn yêu thích trước đây cũng không thể tới gần được.

Trong biệt thự cảu Lâm Thiên Vũ.

Chán nản, giống như một con sói bị thương, hai mắt Lâm Thiên Vũ vằn lên những tia máu, thậm chí còn hơi đỏ, gương mặt tuấn tú trước kia hiện tại đã trở nên khó coi.

Một trăm bốn mươi tỉ đô la, năm ngàn tam cấp cao thủ!

Lý Dương hai lần liên tục đả kích khiến cho Lâm Thiên Vũ gần như phát cuống.

"Nhẫn! Nhẫn!! Nhẫn!!!" Lâm Thiên Vũ không ngừng nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào trong thịt làm máu tươi chảy ra nhưng hắn vẫn khồng hề để ý.

- Báo thù, giết những người bên cạnh của Mộc Dịch!

Âm thanh này không ngừng vang lên trong đầu Lâm Thiên Vũ.

- Không thể giết, một khi giết, Lâm gia cũng sẽ gặp phải tai họa diệt tộc!

Âm thanh của lý trí lại vang lên.

Hai âm thanh không ngừng giao kích.

"Làm sao bây giờ? Rốt cuộc phải làm sao? Mộc Dịch kia tựa như đã nhắm vào Lâm gia ta. Cho dù ta không đối phó hắn, hắn cũng vẫn sẽ đối phó Lâm gia ta. Dưới sự công kích của hắn, Lâm gia ta bao giờ mới có thể huy hoàng như trước?

Lâm Thiên Vũ nhíu mày thật sâu.

Hắn không ngừng suy nghĩ…

"Rốt cuộc là có chuyện gì? Mộc Dịch tại sao lại muốn đối phó Lâm gia ta, tại sao, Lâm Thiên Vũ ta đã đắc tội gì với hắn?"

Lâm Thiên Vũ quả thật không nghĩ ra.

Lâm Thiên Vũ rất cẩn thận, những người hắn đắc tội tất cả không có một ai có thực lực gây khó dễ cho hắn. Hắn cũng không bao giờ gây thù oán với những nhân vật có thực lực, cho dù hắn đôi khi thích thú nữ nhân hoặc nam đồng, nhưng cũng vẫn phải xem đối phương có thế lực hay không mới ra tay.

- Kiêu hùng

Tuyệt đối có thể dùng từ kiêu hùng để đánh giá Lâm Thiên Vũ.

Đối với người khác tuyệt đối không dung tình, cho dù có bảo hắn giết một phụ nữ mang thai, hắn cũng có thể giết chết mà không mảy may cảm giác gì cả.

Nhưng Lâm Thiên Vũ quên một việc.

Người ta có thể phát triển! Người ta có thể tiến bộ! Con người là khó phán định nhất!

Trong mắt hắn, Lý Dương lúc đầu sớm đã chết, cho dù không chết, cũng không thể uy hiếp được bản thân hắn. Nhưng hắn đã sai, Lý Dương hiện tại đã vượt xa hắn, thậm chí có thể dễ dàng đánh bại hắn, hắn hiện tại đều là từ Lý Dương mà ra.

Hắn thậm chí không biết, Lý Dương trước khi vào sa mạc để tìm nơi bí mật kia đã ra lệnh cho Lily "Chèn ép làm suy yếu Lâm gia, không ngừng tấn công chúng, bất quá không được diệt bọn chúng, phải giống như khi "trêu khỉ" không ngừng đùa bỡn chúng, để cho Lâm Thiên Vũ phát điên, thậm chí có thể thuê sát thủ ám sát người trong gia tộc đó, trừ Lâm Thiên Vũ, những người khác ai cũng có thể ám sát!"

Đây là mệnh lệnh của Lý Dương.
Ngay cả thỏ ở chỗ này cũng không bình thường, Lý Dương chưa từng chứng kiến loại thỏ nào vừa động thân đã tạo ra một đạo tàn ảnh.

"Nơi này rốt cuộc sao lại như vậy? Làm sao có thể như thế... Chẳng lẽ chỗ bí mật kia cũng là ở đây, là do chỗ bí mật đó ảnh hưởng tới bọn chúng?" Lý Dương lập tức nghĩ.

Hạng Vũ nói:

- Thông minh, bất quá việc thăm dò chỗ bí mật kia ngươi chỉ có thể dựa vào bản thâm, bổn Bá Vương sẽ không giúp ngươi chút gì đâu!

Hạng Vũ mặc dù nói thế, nhưng nếu Lý Dương thật sự gặp việc nguy hiểm tới tính mạng, hắn nhất định sẽ ra tay.

- Chỗ bí mật kia, quá tốt rồi, nếu như ở đây, vậy…

Lý Dương lúc này hưng phấn quyết định sử dụng linh thức dò xét.

Linh thức giống như dòng nước từ từ thấm sâu vào lòng đất.

- Ồh?

Lý Dương nhíu mày, linh thức của hắn không ngờ không cách nào xuyên thấu qua được, không ngờ nơi đây lại ngăn trở linh thức của hắn.

Lý Dương hai mắt lâp lánh tinh quang:

- Khẳng định là dưới mắt đất, cả linh thức của ta cũng có thể ngăn trở, tuyệt đối không phải chỗ bình thường!

Lý Dương lúc này quyết định vận dụng hóa đao thuật, tiến nhập lòng đất.

Đang lúc Lý Dương muốn sử dụng hóa đao thuật, bỗng nhiên động vật khắp ốc đạo bỗng nhiên di chuyển mạnh mẽ, ngay cả đám Hà Mã vừa nãy còn đang vui thích nghịch nước trong nháy mắt cũng chạy đi mất.

Ốc đảo hiện tại so với trước kia giống như hai thế giới khác hẳn nhau.

Chỉ trong vài giây, động vật trên ốc đảo đã biến mất hết.

Nói đúng hơn, không phải biến mất mà là đã trốn xuống lòng đất. Động vật ở đây, kể cả sư tử các loại , tựa như đều có hang ổ dưới lòng đất, tấ cả đều đã trốn xuống bên dưới.

Lý Dương ngẩn ra, trong lòng hắn cảm thấy không ổn.

- Hô…

Ốc đảo bắt đầu rung chuyển, một cơ gió lốc cực kỳ khủng bố được sinh ra. Cơn gió lốc này màu đỏ xậm, hắc sắc khí lưu cường đại kết hợp với hồng sắc khí lưu không ngừng xoay tròn hình thành vòi. Lý Dương thậm chí còn chưa kịp phán ứng đã bị bao bọc vào trong.

Lực xoay của hắc sắc khí lưu cùng hồng sắc khi lưu không ngờ lại khiến cho Lý Dương không thể phản kháng nổi.

"Đây, đây chính là ma sát khí, có thể dày đặc hùng hậu như vậy sao?"

Lý Dương cả kinh, trước ma sát khí hùng hậu như vậy hắn căn bản không thể thoát khỏi lực hấp dẫn khổng lồ này, trong nháy mắt đã bị hút vào bên trong.

Sau thời gian một lần thở ra hít vào, vòi rồng hắc hồng sắc đã biến mất, tất cả những gì có trên bề mặt ốc đảo cũng biến mất, lúc này tất cả động vật mới từ trong hang ở chậm rãi bước ra, tiếp tục an tĩnh sinh hoạt, nhưng Lý Dương cũng đã biến mất không thấy đâu…

Tập 4: Cực thối Đạo quán