Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 30 : Quy tắc tình nhân

Ngày đăng: 12:34 30/04/20






Thái độ của Mạc Tiểu Hàn chọc giận Sở Thiên Ngạo. Bàn tay chiếm lấy cằm của cô, dùng sức quay đầu cô đối diện mặt mình.



"Nói chuyện! Không cần thử thách sự kiên nhẫn của tôi!" Lòng kiên nhẫn của Sở Thiên Ngạo đã sắp tiêu hao hết.



"Chuyện này có quan hệ gì với anh? Anh buông tay ra!" Mạc Tiểu Hàn hung hăng nguýt hắn.



"Không quan hệ với tôi?" Sở Thiên Ngạo lãnh khốc cười, "Đừng có quên, cô là tình nhân của tôi, là tình nhân, sẽ phải tuân thủ theo quy tắc tình nhân."



Tình nhân.



Cô là tình nhân của hắn. Nhưng lại vẫn còn yêu cầu danh dự một cách nực cười.



Mạc Tiểu Hàn cảm giác mình ngu dốt triệt để. Cô nghĩ mình là ai? Cũng chỉ là tình nhân của người ta mà thôi!



Hàm răng trắng nõn cắn chặt vào đôi môi tái nhợt, Mạc Tiểu Hàn giương mắt lên, giọng nói lạnh lẽo rất đáng sợ: "Đúng vậy, tôi cũng chỉ là một tình nhân. Tôi không nên đòi hỏi danh dự, tôi không nên đòi hỏi sự tự do. Tôi nghèo khó, tôi hèn hạ, cho nên, tôi chỉ xứng bị ngài quát mắng, chỉ xứng bị ngài dùng bạo lực để đối xử. Có thể được Sở đại Tổng giám đốc ngài coi trọng như vậy, là may mắn lớn nhất trong cuộc đời này của tôi. Tôi nên ngoan ngoãn nghe lời, ngài nói hướng đông, tôi không nên đi hướng tây. Ngài nói trời quang mây tạnh, tôi không thể nói trời mưa. Đúng không?"



Lời nói mang theo những tia bén nhọn lạnh lẽo, phá vỡ sắc mặt của Sở Thiên Ngạo.
"Quy tắc tình nhân?" Mạc Tiểu Hàn theo dõi hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, ánh mắt sắp tràn đầy sương mù.



"Quy tắc thứ nhất, bắt đầu từ hôm nay, cô phải bỏ hết công việc làm thêm, dời đến nơi ở của Nhà họ Sở."



"Quy tắc thứ hai, bất luận cô đi đâu, đều phải báo cáo với tôi, được tôi đồng ý mới đi."



"Quy tắc thứ ba, vĩnh viễn không được nói dối tôi."



"Tạm thời mới nghĩ tới đây, bảy quy tắc nữa sẽ bổ sung sau." Giọng nói của Sở Thiên Ngạo hàm ý không cho phép Mạc Tiểu Hàn nói bất kỳ câu phản đối nào.



Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, mái tóc dài óng mượt như tơ rơi xuống gương mặt, che khuất vẻ mặt của cô, trong lòng Sở Thiên Ngạo không hiểu sao trở nên mềm nhũn.



Vén mái tóc của cô để lộ ra gương mặt xinh đẹp, Sở Thiên Ngạo dịu dàng nói khẽ vào tai Mạc Tiểu Hàn: "Bây giờ nói cho tôi biết, người đàn ông tối hôm qua là ai? Là học trưởng mà cô nhớ mãi không quên sao?"



Học trưởng? Thân Hạo Khiêm? Lòng Mạc Tiểu Hàn chợt trở nên căng thẳng.



Học trưởng, học trưởng Hạo của cô. Anh đã sớm biến mất trong cuộc sống của cô rồi. Kiếp này, có lẽ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.



Ngước mắt cười chua xót, Mạc Tiểu Hàn lãnh đạm nói: "Không phải. Bạn ấy chỉ là một bạn học bình thường của tôi."



Con ngươi u ám của Sở Thiên Ngạo gắt gao nhìn thẳng vào Mạc Tiểu Hàn, dường như muốn nhìn thấu vào tận đáy lòng cô.



Trong ánh mắt của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo chỉ thấy sự hờ hững. Cho nên, cô sẽ không nói dối. Trong lòng Sở Thiên Ngạo không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm.