Tiến Công Sủng Phi

Chương 74 : Tiệc mừng thọ bắt đầu

Ngày đăng: 20:40 18/04/20


Edit: Du Quý phi.



Beta: Chiêu Hoàng Thái phi.



Hậu cung Đại Tần dần rơi vào một loại không khí tương đối quỷ dị. Thái hậu nghẹn khuất, bà nằm ngang trên giường, nửa chết nửa sống điều dưỡng thân thể, trong lòng oán trách Hứa Khâm, tích tụ oán hận với Thẩm Vũ, chỉ chờ thân thể bà tốt hơn sẽ tìm kiếm cơ hội sửa trị.



Hoàng thượng cũng nghẹn khuất, hắn bị Thẩm Vũ hung hăng chơi một phen, kích thích chua cay ngày đó chung quy vẫn mang đến cho hắn ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng. Hắn thật không muốn nói ra, bụng hắn náo loạn suốt hai ngày, đến giờ vẫn còn nóng vô cùng. Cả người gần giống như mất nước, sức lực mắng chửi người cũng không còn.



Đến lúc thượng triều, những văn thần võ tướng như tắm mình trong gió xuân, cảm nhận được sự ôn nhu hiếm có của Hoàng thượng.



Còn trong lòng Thẩm Vũ thì lại đang nén một trận lửa, tuy rằng mới báo một ít thù với Hoàng thượng, nhưng dù sao cũng không liên quan gì đến lửa giận của nàng. Hứa Khâm và Thái hậu tính kế nàng còn chưa trả, chỉ âm thầm kìm nén, trong lòng nàng đã sớm bắt đầu ấp ủ, chờ thêm mấy ngày nữa, nàng phải khiến Hứa Khâm nhục nhã trước mặt mọi người!



Giỏ tre múc nước công dã tràng, lại còn rơi vào thân thể bẩn thỉu của Hứa Khâm, vô cùng khó chịu. Không khí hậu cung vẫn luôn có chút cứng nhắc, cho dù tiệc mừng thọ của Thái hậu đã tới rồi, nhưng vẫn luôn không có dấu hiệu tăng nhiệt.



Ngày tám tháng sáu, trải qua nhiều cam go, cuối cùng tiệc mừng thọ Thái hậu cũng bắt đầu rồi. Tuy Thái hậu có thể đứng dậy nhưng tinh thần vẫn chưa khôi phục được như trước kia, sắc mặt còn có chút tái nhợt. Lúc Xuân Phong trang điểm cho bà, đánh riêng thêm mấy lớp phấn, lại nhấn thêm một chút phấn mặt. Khi mặc cung trang bách điểu triều phượng màu đen, đầu đội mũ phượng cũng nhìn ra được chút uy nghi.



Tiệc mừng thọ tổ chức vào buổi tối, các mệnh phụ, cô nương rối rít vào cung mừng thọ, phi tần hậu cung cũng cẩm y hoa phục, trâm cài trang sức đầy người. Nhìn từ một chỗ, thật sự là y hương tấn ảnh, nơi nơi đều là tiếu lệ giai nhân.



Thẩm Vương phi mang theo Lục cô nương Thẩm Linh tới, sắp đến giờ khai yến, các mệnh phụ này đó ngồi vào vị trí. Đợi mọi người ngồi ổn định, nội giám đến tuyên nói: "Thỉnh Thái hậu và các vị nương nương vào điện ――"
Lý Hoài Ân âm thầm nói một tiếng "Đen đủi", hắn lén lút vò vò khăn gấm bọc đồ vật, sau khi biết được là gì mới yên lòng. Đúng là lần trước hắn đã bị món đông an tiểu kê chua cay làm cho sợ hãi, có thể nói Xu Dung hoa muốn trực tiếp ám sát Hoàng thượng, quả thực còn đáng sợ hơn độc dược. May mắn lần này đưa đồ vật đến, cuối cùng cũng có xu hướng tốt rồi.



Trong lòng hắn thầm nghĩ: Cuối cùng Xu Dung hoa cũng phải dỗ Hoàng thượng, nhưng vẫn sẽ kéo đám nô tài đáng thương bọn họ xuống nước thôi.



Lý Hoài Ân đi đến phía sau Tề Ngọc, nhỏ giọng nói thầm bên tai hắn vài câu, hắn còn chậm rãi ngồi xổm xuống, quỳ phía sau Tề Ngọc, sau đó run rẩy lấy khăn gấm từ trong tay áo ra, lén lút để bên chân Tề Ngọc, rồi mới đứng dậy.



Thẩm Vũ vẫn luôn dùng dư quang nhìn chằm chằm bên kia, khi thấy Hoàng thượng khẽ nhăn mày lại, hơi hơi cúi đầu, dường như xem đồ vật được bao trong khăn gấm. Đến khi nhìn rõ ràng, hắn liền ngẩng đầu, vừa lúc đối mặt với Thẩm Vũ đang cười khẽ.



Thẩm Vũ lập tức quay đầu đi, bưng chén rượu trong tay lên, dùng ống tay áo che mặt đem rượu bên trong uống hết. Sau đó buông ống tay áo, lại lần nữa xoay đầu nhìn về phía Hoàng thượng, khẽ vươn đầu lưỡi hướng về phía hắn, liếm liếm khóe môi, sau đó lại ưỡn ngực nõn nà ra.



Ánh mắt Tề Ngọc tối đi, không đợi hắn đáp lại Thẩm Vũ đã quay đầu. Nàng thấp giọng nói vài câu với người bên cạnh, sau đó đứng dậy mang theo Minh Ngữ lặng lẽ ra cửa điện từ phía sau.



Trên mặt nam nhân lộ ra vài phần cười lạnh, hắn duỗi tay vẫy vẫy, dặn dò Lý Hoài Ân vài câu. Lý Hoài Ân lập tức phân phó tiểu thái giám đi ra ngoài làm việc, Tề Ngọc ở trong điện xem một nửa tiết mục, cho đến khi tiểu thái giám kia cầm đồ vật tiến vào, hắn mới quay đầu, thấp giọng nói với Thái hậu: "Mẫu hậu, người hãy xem từ từ, trẫm còn có chút chuyện muốn xử lý, nên cáo lui trước!"



Thái hậu đang xem vui vẻ, cũng không để tâm suy đoán ý nghĩa hành động của Hoàng thượng, chỉ nhẹ nhàng phất phất tay, cũng không nói thêm câu nào.



Tề Ngọc chậm rãi đứng lên, từ đại điện đi ra ngoài. Tuy hắn không gióng trống khua chiêng nhưng không ít ánh mắt của mệnh phụ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào hắn.