Tiên Liêu Vi Kính
Chương 40 : Vong đạo 12
Ngày đăng: 13:13 19/04/20
Kỷ Viên hoàn toàn tạc mao.
Hắn không thể tin mà trừng mắt nhìn Kỷ Thâm đang cười yếu ớt, khiếp sợ không biết nên nói gì, hơn nửa ngày sau mới phản ứng lại được, đột nhiên nắm lấy bả vai Kỷ Thâm, lời vừa tới bên miệng, Kỷ Thâm lại đột nhiên nhíu mày, lại ngất đi.
Kỷ Viên đành nuốt lời xuống bụng, ngơ ngác nhìn khuôn mặt Kỷ Thâm chằm chằm, cũng không rõ tư vị này là gì.
Sau khi kinh hãi lại là mừng như điên, hắn tựa như được một người giữ chặt ngay lúc đang sắp rơi xuống vực sâu thẳm, suýt chút nữa đã rơi xuống vực sâu, tính mạng hiểm nguy, nhất thời cũng không phân ra nổi đó là thật hay là hư.
Diệp Quân Trì rửa tay, thuận tiện xiên mấy con cá trở lại, thấy Kỷ Viên đang nắm tay Kỷ Thâm, mặt thất thần ngồi đó, cúi người xoa đầu hắn: “Sao vậy? Ta cho hắn uống thuốc rồi, lúc tỉnh lại sẽ không thành vấn đề, đừng lo.”
Lúc này Kỷ Viên mới hoàn hồn, chấn kinh rụt tay lại, lại nhìn thấy cá mà Diệp Quân Trì bắt về, ngơ ngẩn đứng lên: “Ta đi nhặt củi…”
“Ngươi đi? Ta lại sợ rằng sẽ có vật gì nhặt ngươi đi mất thì đúng hơn.” Diệp Quân Trì cười nói một câu, phát hiện Kỷ Viên vẫn mất hồn mất vía như lúc nãy, nhíu mày, “Xảy ra chuyện gì? Nhìn ngươi không được ổn cho lắm.”
Kỷ Viên lắc đầu, lại nhìn Kỷ Thâm, ngước mắt lên nhìn Diệp Quân Trì chăm chú một lát, há miệng thở dốc, nhẹ giọng nói: “… Ta chỉ là, cảm thấy có chút không chân thật.”
“Có gì không chân thật?” Diệp Quân Trì cười, không được đáp lại cũng chẳng để ý, nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng Kỷ Viên, bày kết giới, để Hồi Trì lại, xoay người bước vào trong rừng kiếm củi.
Kỷ Viên thở hắt ra một hơi, vẫn cảm giác máu mình đang sôi trào: “Hệ thống… ngươi cũng thấy rồi phải không?”
“Ta thấy rồi.” Hệ thống nghiêm túc nói, “Nhân lúc vừa rồi ngươi phát ngốc, ta đã xin tổng bộ thêm một chút thông tin về thế giới này.”
“Sao lại như vậy chứ… vừa rồi chính là Kỷ Tư phải không! Đó là Kỷ Tư!”
“Kỷ Viên, ngươi tin vào chuyện là con người sẽ có linh hồn, hơn nữa còn có thể luân hồi phải không.” Hệ thống nói, “Thực ra có rất nhiều chuyện khoa học không thể nào giải thích được, khoa học và những lực lượng thần bí kia cùng tồn tại song song.”
“… Ngươi có ý gì?”
“Ý ta là, Kỷ Thâm, chính là Kỷ Tư. Sau khi Kỷ Tư chết, đầu thai tới thế giới này.”
“Thế giới này? Thế giới này không phải là… giả sao?” Nói tới đây, Kỷ Viên lặng lẽ gục người xuống ôm lấy đầu gối, có chút sững sờ. Ngay từ ngày đầu tiên tới thế giới này, hắn đã cho rằng tất cả đều là giả.
Diệp Quân Trì khoanh tay mà đứng, ngoài cười nhưng trong không cười.
Đối với sự ghen tuông tới ấu trĩ của Diệp Quân Trì, Kỷ Viên cũng đã quen, bất đắc dĩ lắc đầu, thấy Kỷ Thâm cũng không định ngồi xuống nghỉ ngơi, nhíu mày hỏi: “Ngươi còn muốn đi đâu nữa?”
Ánh mắt Kỷ Thâm nghiêm túc: “Ta muốn rời khỏi mật địa trước đã… sức khỏe của đại ca ta đã cực kì yếu, kéo dài thêm một ngày là mạng lại ngắn đi thêm một phần, việc này không thể chậm trễ, bây giờ ta nhất định phải về.”
“Không…”
“Ừ, vậy mau đi đi.” Diệp Quân Trì cắt lời Kỷ Viên, ấn hắn vào trong lòng mình. Diệp Quân Trì cười nhẹ một tiếng, dùng một tay choàng lấy Kỷ Viên, làm hắn không giãy giụa được nữa, một cái tay khác vươn ra, điểm điểm lên trán Kỷ Thâm.
Hắc quang nhàn nhạt chợt lóe, Kỷ Thâm rên khẽ một tiếng, trừng lớn mắt, cảm nhận được một cỗ linh lực mãnh liệt trước đây chưa từng có đang trào ra trong cơ thể.
Diệp Quân Trì nhàn nhạt nói: “Cho ngươi mượn một chút linh lực, đủ cho ngươi trở lại cửa mật địa trở về, nếu gặp phải phiền toái gì cũng có thể giải quyết nhanh chóng.”
Kỷ Thâm sờ sờ trán, mấp máy môi, nhìn Diệp Quân Trì và Kỷ Viên một lúc lâu, không nhiều lời, xoay người liền chạy.
Thuật pháp cho mượn linh lực này chỉ Ma tộc mới có.
Trong nháy mắt hắn hiểu ra tất cả.
Diệp Quân Trì cũng không thèm để ý tới chuyện một thuật pháp nhỏ đã làm mình bại lộ, hắn cúi đầu nâng khuôn mặt lạnh nhạt của Kỷ Viên lên, cười hỏi: “Giận à?”
Kỷ Viên lắc đầu, nếu Diệp Quân Trì có thể cho Kỷ Thâm mượn linh lực, hắn cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều, dù sao mật địa cũng rất nguy hiểm, Kỷ Thâm ra ngoài sớm một chút, hắn cũng yên tâm hơn một chút.
“Ngươi đối xử với hắn thật tốt quá.” Diệp Quân Trì thấp giọng nói, có chút hờn ghen bất mãn cắn môi dưới của Kỷ Viên.
Kỷ Viên bị đau, giơ chân đá hắn một cái, đối diện với đôi mắt thâm trầm ẩn tình của hắn, khẽ run lên, giọng nói hình như cũng có chút run rẩy: “… Diệp Quân Trì, ngươi đúng là tai họa.”
Diệp Quân Trì nhướng mày cười: “Ừ, ta là tai họa, có muốn thu lưu ta không, vì dân trừ hại? Ta lại chỉ muốn gây họa cho một mình ngươi mà thôi.”