Tiên Ngạo
Chương 1174 : Ngơ ngác nhìn nhau
Ngày đăng: 23:14 19/04/20
Chưởng môn Liệt Thiên kiếm phái Kiếm Thanh Minh cũng lên tiếng nói:
- Hơn nữa trong số những chưởng môn chúng ta, có rất nhiều người là cố hữu của hắn. hẳn là không có vấn đề gì.
Vô Ngôn Thần Quân nói tiếp:
- Ta đã lôi kéo Thiên Mục tông và Cực Lạc Tiêu Hồn tông, bọn họ đã đồng ý. Phượng Mâu Thần Quân có mối tương giao đã lâu với Diệt Độ Thần Quân, chưởng môn Cực Lạc Tiêu Hồn tông Hương Ngư Nhi là con của hắn. Có hai người bọn họ, các vị nghĩ xem Diệt Độ Thần Quân có phản đối chúng ta không?
Nghe được bí mật này, lập tức những tiếng kêu kinh ngạc vang lên, sắc mặt ai nấy tỏ ra hết sức vui mừng.
Vô Ngôn Thần Quân thấy tất cả nghi ngại của mọi người đã tiêu tan, bèn nói tiếp:
- Bất quá có thêm hai tông này, mọi người phải nhường lại sáu vị trí triệu hồi Thương Khung Hải cho bọn họ, như vậy phân chia mới công bằng.
Vừa nghe như vậy, lập tức vô số chưởng môn không muốn. Triệu hồi Thương Khung Hải kéo thế giới Vực Ngoại trở về có ích lợi vô cùng, có thể nâng cao cảnh giới vô số, Thiên kiếp lại giảm bớt, có hy vọng phi thăng dễ dàng, đây mới là mục đích của họ.
Cho dù không theo đuổi chuyện phi thăng cũng có thể nâng cao cảnh giới, gia tăng thực lực môn phái, tu luyện dê dàng hơn rất nhiều lần, có được vô số ích lợi.
Lập tức tranh cãi nổi lên ầm ĩ, không ai muốn nhường lại vị trí của mình. Cuối cùng Tư Cầm Tà Quân của Đại La Kim Tiên tông lên tiếng nói:
- Đại La Kim Tiên chúng ta có thể nhường ra một vị trí, nhưng tới địa vực kế tiếp, chúng ta phải được bồi thường.
Đã có y lên tiếng nhường lại, dần dần có người nhường ra tiếp, đủ sáu vị trí, chuyển sang đề tài kế tiếp.
Tông chủ Tâm Ma tông nói:
- Đúng rồi, mọi người phải chuẩn bị cho sớm, ta vừa được tin Hỗn Độn Thánh Ma tông liên kết với Lục Đại Ma Tôn. mười hai thượng môn, cũng định kéo một thế giới Vực Ngoại khác trở về.
- Bọn họ thấy chúng ta ra tay với Phương Trượng Tiên Sơn. cho nên bắt đầu tiến hành ở Doanh Châu Tiên Sơn. Cho nên chúng ta xong việc này, cũng phải nhanh chóng tranh đoạt địa vực Doanh Châu. Thế giới Vực Ngoại cũng không nhiều, không nhanh tay sẽ không còn.
Chưởng môn Đại Thiên Quang Cực thành Thánh Quang Thần Quân nói:
- Hãy nhìn xa một chút, cần gì phải tranh giành địa vực Doanh Châu với họ. Diệt Độ Thần Quân nói rất đúng, tu sĩ Nhân tộc chúng ta không nên chém giết lẫn nhau, vung phi kiếm lên với người nhà như vậy.
- Thập Phương Vực Ngoại quả thật không nhiều, thế nhưng vũ trụ bao la, vẫn còn rất nhiều tinh không khác, còn có vô số thế giới Vực Ngoại. Xa xôi không nói, Dị tộc chiếm cứ vô số thế giới Vực Ngoại, trước kia chính là chúng công kích cướp đoạt của chúng ta, hiện tại tới lượt có thể cướp đoạt địa bàn của chúng.
Vừa nghe như vậy, lập tức vô cùng người gật đầu, tán thành lời này.
Cứ như vậy, mười ngày sau, Phương Trượng Tiên Sơn cũng được triệu tập về Thương Khung Hải, trở về thế giới Thương Khung, trở thành vực thứ chín. Mười lãm ngày sau, Hỗn Độn Ma Tổ dẫn dắt Lục Đại Ma Tôn, mười hai thượng môn cùng nhau ra sức, kéo Doanh Châu Tiên Sơn trở về thế giới Thương Khung, trở thành vực thứ mười.
Hai địa vực Phương Trượng Tiên Sơn. Doanh Châu Tiên Sơn trở về, thế giới Thương Khung nháy mắt đại biến. Hoàn cảnh biến dị, diện tích đất đai gia tăng mấy lần, linh khí tràn trề, tu sĩ cùng phàm nhân nhận được rất nhiều lợi ích.
Đầu tiên Hỗn Độn Ma Tổ phi thăng Tiên giới, tiếp theo vô số tu sĩ tham gia kéo thế giới Vực Ngoại trở về tu vi tăng vọt. Cuối cùng vô số ích lợi hiện ra, từ kẻ tham gia cho tới môn phái, đều được vô số ích lợi. Kẻ cầu tài được tài, cầu danh được danh, cầu tu vi gia tăng cũng được gia tăng.
Trong lúc nhất thời, hành động biến thế giới Vực Ngoại trở thành địa vực trên thế giới Thương Khung được các tu sĩ thế giới Thương Khung theo đuổi. Vô số người bắt đầu hành động, bắt đầu nỗ lực vì lợi ích của mình.
Trong lúc tất cả tu sĩ còn đang nỗ lực, Dư Tắc Thành lại không có ở đó. Lúc hắn biến Bồng Lai tiên sơn trở thành vực thứ tám trên thế giới Thương Khung, thấy hết thảy đã tiến
vào quỹ đạo, tiến hành hoàn mỹ, hắn bèn phóng xuất Thấu Không Đại Thần Niệm thuật ra, dò tìm ở vị trí cũ của Bồng Lai tiên sơn trước khi di chuyển nơi Vực Ngoại.
Không nhìn thì thôi, vừa thăm dò đã giật này mình, vốn chỗ cũ của Bồng Lai tiên sơn trước đây hãn phải là một nơi trống không hư vô, nhưng hiện tại nơi đó xuất hiện một cung điện rất lớn, xuất hiện ở vị trí của Bồng Lai tiên sơn trước kia.
Dư Tắc Thành tức thì sửng sốt, bắt đầu tập trung thần thức dò xét. Vô số dao động Thấu Không Đại Thần Niệm thuật phát ra, xuyên qua hư không với tốc độ khiến cho người ta khó lòng tường tượng, với khí thế như dời non lấp bể, thăm dò thật kỹ cung điện vừa mới xuất hiện kia.
Thần niệm của Thấu Không Đại Thần Niệm thuật xuyên qua giới hạn Thời Không, lập tức Dư Tắc Thành có thể phân biệt rõ ràng tình hình ở đó.
Nháy mắt toàn cảnh cung điện kia xuất hiện trong đầu hắn.
Dư Tắc Thành mỉm cười, tìm được ngươi rồi, Tư Mã Tương Như...
Cung điện này to lớn vô cùng, phát tán hào quang màu vàng rực chói mắt.
Cung điện có hình chữ nhật, rộng chừng trăm dặm. nguy nga hùng vĩ. Chất liệu tạo nên cung điện này rất giống với Tử Tinh Thiên Vũ của Tử Long Thần nhất tộc. Đây nhất định là cung điện lưu lại từ thời Đại Liên Minh Dị tộc, tự thành một giới.
Nơi đây nhất định là sào huyệt của Tư Mã Tương Như, vốn nó ở trên Bồng Lai tiên sơn, là một không gian thứ nguyên, cho nên không ai biết được Tư Mã Tương Như đang ở trong này.
Sau khi Bồng Lai tiên sơn trở về thế giới Thương Khung, cung điện này mất đi chỗ bám, buộc phải chậm rãi hiện hình, trở về thế giới bản nguyên.
Chính là ngươi rồi... Dư Tắc Thành mỉm cười, thoáng động Thấu Không Đại Thần Niệm thuật, nháy mắt xuyên qua Thời Không vô tận, vạn dặm ngay trước mắt, chỉ một lúc sau đã bay tới phía trước cung điện này.
Rốt cục Dư Tắc Thành hứa với Tư Mã Tương Như, giúp cho y phân giải triệt để, trở thành một Tư Mã Tương Như mới, có được bản ngã, không còn là thân thể phân thân. Đê làm điều kiện trao đổi, Tư Mã Tương Như sẽ giúp hắn sinh con để tìm kiếm thân chuyển thế của Nam Thiên Chân Quân, còn có sau này Tư Mã Thi Vận trường thành, sẽ gà nàng cho hắn.
Dư Tắc Thành buông Tư Mã Thi Vận đang say ngũ xuống. Hiện tại nàng còn nhỏ, cần phải chờ nàng trường thành, tối thiểu mười tám tuổi, lúc ấy mình mới có thể tới đây cưới nàng.
Dư Tắc Thành cũng không sử dụng thần lực Hồn của Mộng Thần, không thi triển nó trên người Tư Mã Thi Vận. Tuy rằng sau khi luyện hóa thần thể Mộng Thần, tác dụng tiêu cực của thần lực Hồn đã tiêu tan, nhưng Dư Tắc Thành vẫn quyết định không sử dụng.
Nếu sử dụng thần lực Hồn này, thời gian trôi qua, dần dần ký ức tiền kiếp của Lưu Thi Vận sẽ xuất hiện lại, nhưng Dư Tắc Thành không làm như vậy.
Làm như vậy sẽ ảnh hưởng tới quyết định trong đời nàng, ở đây nàng có huynh đệ tỷ muội nhiều như vậy, Tư Mã Tương Như cũng sẽ không bạc đãi nàng, nàng hãn sẽ có được một tuổi thơ đầy đủ tốt đẹp.
Đây là sự tôn trọng của Dư Tắc Thành với nàng, chỉ sau này đến lúc nàng trường thành, có được ý thức và phán đoán rõ ràng, được nàng đồng ý, Dư Tắc Thành mới sử dụng thần lực Hồn.
Sống đời này là chuyện của đời này, tiền kiếp là chuyện quá khứ.
Mình không thích tiền kiếp Đại Hồng của mình thao túng đời mình, có lẽ nàng cũng không thích bị tiền kiếp Lưu Thi Vận thao túng đời này của nàng.
Đây là tôn trọng, đồng thời cũng là tự tin. Bất kể tương lai như thế nào, nàng cũng thuộc về mình, bất kể là núi đao biển lửa, hay là hoa dưới ánh trăng, mình cũng không sợ Tư Mã Tương Như. Nhất định mình sẽ làm cho nàng yêu thương mình, nhất định sẽ được nàng. Dư Tắc Thành vô cùng tin tường bản thân mình, đây là tự tin.
Lúc Dư Tắc Thành buông Lưu Thi Vận ra, nàng vẫn bám chặt Dư Tắc Thành, hồi lâu mới ngủ. mới chịu buông tay hắn ra.
Hắn đã hứa với Tư Mã Tương Như, vậy phải lập tức chuẩn bị tiến hành. Đã hứa rồi, một lời hứa đáng giá ngàn vàng, vậy phải làm cho tốt. đây là quan niệm sống của Dư Tắc Thành.
Thật ra cũng không có gì phải cố gắng chuẩn bị, bao nhiêu năm qua, Tư Mã Tương Như đã sắp xếp xong xuôi.
Trong mặt thất dưới cung điện màu vàng này có một thánh địa, rộng chừng mười dặm. trong đó Tiên Khí phủ đầy.
Tiên Khí vốn chỉ có ở Tiên Giới mới có, những thế giới khác nếu xuất hiện Tiên Khí. sẽ lập tức bị Tiên Giới hấp thu. Không biết mặt thất này sử dụng pháp chú đặc biệt gì, được cấu tạo bằng vật chất đặc biệt gì, mà có thế giới hạn Tiên Khí nơi này không bị tiêu tan.
Để có được lượng Tiên Khí này, không biết cần phân giải bao nhiêu tiên bảo mới có được.
Tư Mã Tương Như mô phỏng Tiên Giới mà xây nên thánh địa này. ở đây y có thể làm được chuyện mà mình mong muốn, xây dựng thân thể lại cho mình, chuyển đổi linh hồn, thoát khỏi số phận là phân thân của Tư Mã Tương Như.
Sơ dĩ y cầu Dư Tắc Thành trợ giúp là vì trong thời gian gần đây, Dư Tắc Thành tiêu diệt Tiên tộc hạ giới, tiêu diệt Hải tộc Long tộc. Trong quá trình chiến đấu, Dư Tắc Thành sử dụng kiếm thuật khiến cho Tư Mã Tương Như cảm nhận được Tiên Khí. biết hắn cũng có thân thể Tiên Nhân, cho nên mới cầu Dư Tắc Thành hỗ trợ.
Thật ra cầu Dư Tắc Thành hỗ trợ chuyện này, Tư Mã Tương Như cũng chỉ coi như là một biện pháp dự phòng mà thôi. Còn nếu Dư Tắc Thành muốn đánh lén hạ độc thủ với y, cho dù y không mời Dư Tắc Thành tới đây, nếu Dư Tắc Thành thật sự muốn làm, y cũng không thể ngăn cản được.
Trong mặt thất này, Tư Mã Tương Như ngồi trên một đài tế rất lớn. xung quanh có tám mươi mốt lá phiên (cờ nhỏ) màu vàng, tạo thành trận thế kỳ dị. Bên ngoài là chín mươi chín lá đại kỳ (cờ lớn) đón gió tung bay phấp phới.
Bên ngoài có vô số cấm chế pháp trận kỳ dị, toàn không gian là do vô số linh thạch tinh thể chồng chất lên nhau bố trí mà thành.
Tư Mã Tương Như bắt đầu tạo lại thân thể, lặng lẽ thi pháp, bái thiên bái địa, tế luyện sinh linh, thi triển pháp chú pháp thuật không ngừng.
Đối với chuyện này, Dư Tắc Thành không hề có hứng thú. Thật ra hắn có Hiên Viên Thần Kiếm trong tay, hoàn toàn có thể vung kiếm lên, sẽ giúp cho Tư Mã Tương Như tạo lại thân thể ngay tức khắc. Nhưng hắn không làm như vậy, nếu Tư Mã Tương Như muốn tự mình tạo lại, vậy cứ để cho y nỗ lực.
Tư Mã Tương Như chậm rãi vận chuyển pháp thuật. Trong không gian Tiên Khí quay cuồng, tụ tập vào người y. Những lá phiên kỳ múa phần phật, không gian dâng lên vô số phù văn màu vàng, cái nào cũng vô cùng uyên thâm huyền ảo, bay lượn xung quanh thân thể y.
Tất cả Tiên Khí nơi này đều bị Tư Mã Tương Như hấp thu, tụ tập xung quanh thân thể y, cuồn cuộn không ngừng.
Cứ như vậy, Tư Mã Tương Như lợi dụng Tiên Khí tế luyện thân thể. Y muốn thoát khỏi số phận phân thân, có được cuộc sống độc lập của mình. Khoảng tám mươi mốt ngày sau, cả không gian đều biến thành màu tím.
Dần dần Tiên Khí hao hết. nhưng vẫn không thể thành công, kỳ phiên tan nát, pháp trận sụp đổ, vẫn không thể luyện thành. Mật thất cũng sụp đổ tan tành, thân thể hiện tại của y tan vỡ, vẫn là không được.
Có thể thấy được bằng mắt thường, trên thân tàn của Tư Mã Tương Như hình thành vô số phù văn kỳ dị. Tuy rằng đã trở nên ảm đạm vô cùng, nhưng vẫn còn đang chế ngự y vô cùng chặt chẽ. Những phù văn này là kết nối với bản thể Tư Mã Tương Như, thông qua mối liên hệ này, bản thể hoàn toàn có thể khống chế hết thảy hành động của phân thân, thậm chí là tư tường, mất thấy quá trình chuyển hóa của y sắp sửa tới hồi thất bại.
Đột nhiên Tư Mã Tương Như kêu lớn:
- Số phận của ta, phá cho ta! Ta tu luyện bao nhiêu năm qua đạt tới đỉnh phong, ta muốn là mình, không làm phân thân của người khác nữa. Cuộc đời ta phải do chính ta khống chế, ta phải làm chủ số phận của mình, vĩnh viễn không làm con rối cho người khác!
Giọng y khiến cho không gian nơi này chấn động, huyết nhục toàn thân y bắt đầu cháy lên. khí thế vô biên bạo phát. Không thành công cũng thành nhân, y đang liều một lần cuối, dốc hết toàn lực, cho dù chết ngay tức khắc cũng không làm con rối cho người khác.
Cuộc đời ta phải do chính ta khống chế, ta phải làm chủ số phận của mình, vĩnh viễn không làm con rối cho người khác... Trong mơ màng, Dư Tắc Thành thấy mình như trở lại từ đường Dư gia năm nào, đối mặt với gia gia mình, cao giọng kêu lên những lời như vậy.
Dần dần Tư Mã Tương Như không còn là lão hồ ly gian giảo trong mắt Dư Tắc Thành nữa. Tên khốn đáng hận này cũng là tu sĩ giống như mình, vì niềm tin của bản thân, vì không muốn người khác thao túng đời mình mà nỗ lực phấn đấu.
Dư Tắc Thành cảm động trong lòng, thình lình xuất kiếm, Hiên Viên Thần Kiếm động.
Rất nhanh một kiếm đã chém đi phù văn kết nối trên thân thể Tư Mã Tương Như, chém đứt ràng buộc nhân quả, chém tan hết thảy trở ngại ngăn cản.
Nhờ một kiếm này, khí tức sinh mệnh của Tư Mã Tương Như khuếch đại vô cùng nhanh chóng, sinh cơ bạo phát bừng bừng. Rốt cục y cũng đột phá hạn chế phân thân, trở thành một người hoàn chinh, có được bản ngã.