Tiên Ngạo

Chương 466 : Nguy cơ ở Liễu Châu

Ngày đăng: 23:05 19/04/20


Lần trước ở Hoa Đô, Dư Tắc Thành đã thuê một tên đệ tử Đạo tông tiến hành hãm hại Đoạn Tụ tông, nhưng sau đó không cần, bởi vì Phá Bại Chân Quân thật sự ở Đoạn Tụ tông. Tên đệ tử Đạo tông kia sau đó có hoàn thành nhiệm vụ hay không cũng không biết.



Vì chuyện này, Dư Tắc Thành cũng không ghét bỏ gì đệ tử Đạo tông, hắn bèn liếc nhìn thiếu nữ kia một cái, thiếu nữ lại cầu xin:



- Van huynh xin huynh hãy thả ta đi, ta không dám làm như vậy nữa, van huynh. Đại ca...



Hai mắt nàng rươm rướm lệ, trông hết sức đáng thương.



Nhìn ánh mắt vô tội ngây thơ như vậy. Dư Tắc Thành đành nói:



- Đi đi, lần sau đừng đắc tội với ta, bằng không, ta chặt hai tay nàng...



Dứt lời Dư Tắc Thành bèn thả nàng ra, tiếp tục đi tới.



Tuy rằng thả đi, nhưng Kiếm Ngã thuật Dư Tắc Thành vẫn tiếp tục cảm ứng theo dõi, là một thói quen của hắn.



Sau khi thiếu nữ được Dư Tắc Thành thả đi, lập tức chạy trốn, bước chạy loạng choạng trông rất đáng thương, Dư Tắc Thành khẽ gật gật đầu, tương lai thiếu nữ này ắt sẽ là một mỹ nữ.



Thiếu nữ này chạy vào một sân viện, lập tức ở đó xuất hiện vài người tiếp ứng. Những người này đều là đệ tử Đạo tông ở vùng này, có người giả dạng làm thương nhân, có kẻ giả dạng làm khách qua đường.



Thiếu nữ lắc lắc đầu, lập tức thân thể kêu lên răng rắc, cao thêm một thước, thân hình hơi bành trướng, xương cốt nở to, nháy mắt từ thiếu nữ biến thành một thiếu niên.



Y nói:



- Tên này không dễ chọc, túi trữ vật trên người hắn đều là giả, không phải là nơi trữ vật chân chính, xem ra ắt có không gian phụ thuộc. Ta không thể động tới hắn, các vị tìm người khác đi thôi.



Thanh âm y Ồm Ồm, hoàn toàn không phải là thiếu nữ, chỉ ngụy trang mà thôi. Nam nhân giả làm thiếu nữ tiến hành trộm cắp, cho dù thất bại bị người bắt được, chỉ cần giả vờ ra vẻ đáng thương một chút, so ra vẫn may mắn hơn nhiều khi bị bắt dưới bộ dạng nam nhân. Nếu có người đối xử bất lợi, còn có thể kêu cứu trả đũa.
- Tại hạ Thiên Tâm phái Phó Tề Thanh, xin thỉnh an sư huynh. Thiên Tâm phái chúng ta là đồng môn nhiều đời cùng Hiên Viên kiếm phái các vị, cho nên đệ xin mạo muội gọi huynh một tiếng sư huynh, chẳng hay có được chăng?



Dư Tắc Thành cười, nhìn chăm chú vào đôi tay trắng nõn của y:



- Cứ gọi, sau này e rằng ngươi sẽ gọi không ngớt...



Phó Tề Thanh nói:



- Ha ha ha, sư huynh thật khéo nói đùa. Nhớ năm xưa sư huynh một mình một kiếm...



Phó Tề Thanh bắt đầu thổi phổng Dư Tắc Thành lên tận mây xanh, mấy tên thủ hạ của y cũng hùa vào, càng nói càng hăng, tỏ ra nịnh hót vô cùng, cố ý khiến Dư Tắc Thành mắc bẫy.



Dư Tắc Thành cảm thấy buồn cười trong lòng, cuối cùng bằng lòng lấy đại thuyền mới mua ra đưa mọi người vượt qua Uyên Hải. Lập tức mọi người vui mừng hớn hở, tiếng khen ngợi vang lên không ngớt. Người tu tiên không thể vượt qua Uyên Hải ở đây có tới gần ngàn người, toàn là tu vi Trúc Cơ, nghe Dư Tắc Thành bằng lòng đưa mọi người cùng đi, ai nấy mừng rỡ không thôi.



Nhìn đám người tu tiên ô hợp này. Dư Tắc Thành thoáng động trong lòng, trầm tư suy nghĩ. Thỉnh thoảng hắn liếc nhìn đôi tay Phó Tề Thanh, thầm nhủ: "Tiểu tử, chỉ cần ngươi không có hảo ý, ta nhất định chặt cặp tay chó của ngươi..



Hôm sau, Dư Tắc Thành bèn dẫn moi người tới chỗ lấy thuyền, số người tu tiên chờ thuyền qua Uyên Hải có chừng gần ngàn người, một số đông người như vậy đi về phía xưởng đóng thuyền, từ xa nhìn lại đông như kiến. Lập tức chuyện này khiến các đệ tử Chấp Sự của Nộ Hải Cuồng Sa tông giật nảy mình, nhiều người tới đây như vậy, chẳng lẽ là muốn gây sự?



Dư Tắc Thành không để ý bọn họ nghĩ gì, đi thẳng vào xưởng đóng thuyền, lão Tần quản sự kia đã chờ sẵn. Nói thật ra Dư Tắc Thành còn hy vọng Nộ Hải Cuồng Sa tông làm ra chuyện gì quá đáng, hắn sẽ lập tức mượn cớ diệt sạch toàn tông. Nộ Hải Cuồng Sa tông này chiếm thành Sa cốt đã hai ngàn năm trở lên, nhất định tích lũy được không ít bảo bối.



Nhưng lão Tần quản sự vô cùng cung kính, đưa Dư Tắc Thành tới chỗ Nộ Hải Cuồng Sa Hạm. Lúc này nó đã được lắp ráp hoàn chỉnh, các lá buồm đã được gắn vào, trên đó có thêu hình một trăm lẻ tám sa ngư rất lớn. Tần quản sự nói:



- Sa ngư này là những kẻ nổi danh của Hải Sa nhất tộc, chúng ta giết chết chúng, rút lấy hồn phách nguyên thần cho vào trong buồm, đây là trận pháp bảo vệ tầng thứ mười một của thuyền này.



- Được rồi, hết thảy chúng ta đã sắp xếp xong, đây là phương pháp tế luyện thuyền này, ngươi hãy tế luyện nó một lần. Từ đó về sau nếu có vấn đề gì, ngươi sẽ sửa chữa được, nó sẽ vĩnh viễn thuộc về ngươi. Ta coi nó như con, xin ngươi hãy đối xử tử tế với nó.