[Tiểu Lâu Truyền Thuyết] Quyển 5 - Phong Vân Tế Hội
Chương 361 : Công bằng ở đâu
Ngày đăng: 22:12 21/04/20
“Thay đổi sao…”
A Hán rốt cuộc chậm rãi mở miệng.
“Nhưng Tiểu Lâu chỉ coi thế nhân là sâu kiến. Mô phỏng như vậy, thật có thể cho chúng ta học tập hiểu được tình cảm, quý trọng sinh mệnh? Chỉ coi mình là đang trà trộn giữa sâu kiến, đây là học tập, hay chỉ đang lấy một phương thức khác để chơi đùa?”
Ngô Vũ đột nhiên khe khẽ than một tiếng: “A Hán…”
Cô đột nhiên ý thức được, thế giới này hoang đường như vậy. Chưa bao lâu, A Hán là người lạnh lùng nhất, không dễ dàng bị hấp dẫn, bị ảnh hưởng nhất kia. Thiên tính của y, chính là không hề quan tâm hết thảy.
Nhưng biết đâu… biết đâu chính bởi vì y chưa từng quan tâm, cho nên trước giờ trong lòng không thể phân rõ khác biệt giữa họ với thế nhân, cũng chưa từng có thể cách ly mình và cả thế nhân ra. Y đối đãi mọi người đều bình đẳng, bất kể y thân ở nơi nào, hoặc là ở chung với ai, phương thức cư xử đều không khác gì.
Nhưng phương thức cư xử như vậy, đối với những người Tiểu Lâu rời xa thế giới của mình này mà nói, thật sự nguy hiểm quá mức. Cư xử như vậy, khi y mở mắt, chân chính bắt đầu để ý, sự để ý của y, phản ứng của y, vậy mà ngược lại so với họ, còn kịch liệt hơn nhiều, còn… vướng víu hơn nhiều.
“A Hán, có lẽ cậu sẽ cảm thấy, chúng ta đối với người thế gian bình thường, vẫn không tôn trọng như với đồng loại của chúng ta. Tôi cũng không cách nào phủ nhận, có lúc chúng ta đích xác sẽ có một loại cảm giác ưu việt cao cao tại thượng, đối với hỉ nộ ái ố của thế nhân, đều phải tương đối coi thường một chút. Nhưng A Hán, chúng ta không hề là đồ bại hoại thiên tính tà ác, chúng ta cũng đều biết rõ ràng, họ không hề là nhân vật trong trò chơi, biết họ đều là những người sống. Thời điểm ở cùng họ, chúng ta có lẽ sẽ không hoàn toàn đầu nhập như họ, nhưng cũng sẽ không như cậu nói, coi họ là sâu kiến. Chúng ta… Chúng ta đối với họ, phải ít quan tâm hơn giữa bạn học một chút, thế nhưng, càng nhiều không phải bởi vì cảm giác ưu việt gì đó, mà chỉ là bất đồng xa gần thân sơ. So với thời gian ngàn năm vạn năm, duyên phận của chúng ta và thế nhân, chung quy chỉ là tạm thời.”
Biểu tình của A Hán vẫn bình tĩnh không gợn sóng. Y chỉ lẳng lặng đứng đó, nghe thầy y, bạn y, khuyên giải cố gắng mà thành khẩn như thế, rồi lại thẫn thờ không đáp.
Phản ứng thế này, quả thực hoàn toàn không giống A Hán mọi người biết kia.
Trường diện nhất thời giằng co. Giữa núi rừng, mười mấy người đứng đối nhau, lại đều lặng thinh không nói gì.
A Hán gần như gào thét.
“Họ đầu nhập cả đời, với chúng ta lại chẳng qua là một chớp mắt. Để họ dùng hết tâm huyết, lại chẳng qua là một trò chơi của chúng ta. Để họ không hay biết gì, trở thành đồ chơi của chúng ta. Để chúng ta vì đủ loại luận đề, giày vò tới lui, tùy ý thay đổi sinh mệnh của bao người như vậy, điều này công bằng sao, công bằng sao?”
Trong lòng y nghĩ, là trong ảo cảnh, Địch Cửu giây lát bệnh cốt gầy gò rời rạc, nháy mắt ho hết máu tươi cả một đời. Là Địch Tam vì tìm thuốc giúp y mà kết thù tứ phương, khổ chiến nơi nơi, thương tích đầy mình, là Địch Nhất luôn cùng thê tử tụ ít mà ly nhiều, thiên nhai bôn ba, cúi đầu khom lưng, cầu người khắp chốn.
Họ không hề biết gì, họ đầu nhập tất cả sinh mệnh và chân tâm, tất cả nỗ lực và kiên trì, lại chỉ là vì người ngoài nhất thời tùy hứng ngủ say. Họ không biết chuyện họ coi là tày trời, với y chẳng qua nhẹ như mây khói, họ để ý hết thảy y đã làm, lại không biết, sở dĩ y có thể “vĩ đại” như vậy, “thiện lương” như vậy, lần lượt lấy ơn báo oán như vậy, chẳng qua là bởi vì, kỳ thật y căn bản chẳng cần sợ hãi tử vong.
Bởi vì không thèm để ý, cho nên y có thể làm người tốt nhất tốt nhất, lại hại người khác vì y mà hết lần này đến lần nọ, hủy diệt sinh mệnh sống động tốt đẹp nhất.
Y như thế, những người khác lại như thế nào đây? Trong sinh mệnh của họ, làm sao không có một lại một người, vì cái gọi là mô phỏng không công bằng này, bị hy sinh triệt để mà không biết.
Tiểu Lâu có thể tùy ý giết người diệt khẩu, phàm là sinh mệnh trí tuệ tiến vào trong phạm vi Tiểu Lâu, vô luận là có tâm hay vô tâm, không phải bị xóa bỏ thì chính là bị chuyển dời đến tuyệt cảnh trọn đời không thể thoát thân. Phàm là người có khả năng biết chân tướng Tiểu Lâu, cũng lập tức bị thiên lôi đánh thành tro bụi.
Bất cứ một người nào uy hiếp đến căn nguyên sinh mệnh của học trò, vô luận là chủ động hay bị động, đều sẽ bị thầy không chút do dự quyết định hủy diệt. Tiểu Lâu có thể lạnh lùng nhìn thế nhân chìm nổi giãy giụa, có thể lạnh lùng nhìn thế nhân bởi vì không hiểu thiên cơ, lần lượt vì người trong Tiểu Lâu mà sinh tử si cuồng, nhận hết khổ sở.
Rõ ràng biết sự bất đắc dĩ của thế nhân, chân tâm của thế nhân, cũng không cho các học sinh lộ ra một chút tiếng gió, không được vươn một ngón tay giúp đỡ. Dưới quy tắc, phàm là kẻ mạo phạm, bất luận căn do, toàn bộ phải giết phải hủy phải diệt, thái độ như vậy, rốt cuộc có gì bất đồng với bóp chết một con kiến?
Hết thảy những điều này, công bằng sao? Công bằng sao!