Tiểu Thư Thần Toán

Chương 261 : 261 Ta phải tẩm bổ thật tốt

Ngày đăng: 16:32 27/05/20


Translator: Nguyetmai



Editor: Nguyetmai



"Ừ, được thôi, mọi người hãy đợi một lát." Khúc Sơn Linh nói.



"Phải dâng hương cầu khấn à? Lão phu đã chuẩn bị đàn hương loại tốt rồi." Tam trưởng lão chủ động nói.



"Không phải, hương đã đốt rồi." Khúc Sơn Linh nói rồi liền lấy từ trong ngực ra một cái giò heo lớn, nhanh chóng gặm nó.



Tam trưởng lão mắt chữ o mồm chữ a ngạc nhiên nhìn Khúc cao nhân đang lắc lư cái đầu, dùng tư thế như nuốt cả sơn hà mà nhai ngấu nhai nghiến, không lâu sau đã gặm sạch sẽ cái giò heo to đùng béo ngậy đó.



"Còn nữa không?" Khúc cao nhân liếm liếm cái giò heo không còn dính một sợi thịt nào, hai tay dính đầy mỡ lau lau mấy cái vào sau áo, vẫn còn thèm thuồng hỏi.



"Vẫn còn, vẫn còn, đã chuẩn bị sẵn từ trước cho sư phụ người rồi." Đệ tử trẻ tuổi đứng bên cạnh nhanh chóng lấy ra một cái giò heo quay, đưa cho Khúc Sơn Linh.


"Phụt!" Khúc Sơn Linh đột nhiên dừng thủ quyết, phun ra một ngụm máu tươi.



"Sư phụ!" Đám người Tôn quản sự sợ giật bắn người, nhanh chóng chạy đến.



Mộc Hàn Yên cũng hơi kinh ngạc, trước đó nàng đã dùng Thiên Tâm Công Pháp giúp Khúc Sơn Linh điều chỉnh kinh mạch, lại dạy ông ta Tinh Huyễn Thiên Cơ Quyết sau khi đã được chỉnh sửa, về lý mà nói bây giờ Tinh Huyễn Thiên Cơ Quyết chỉ có lợi chứ không có hại với ông ta, sao lại thổ huyết như vậy được?



Nhân lúc mấy người Tôn quản sự đang lóng ngóng, Mộc Hàn Yên cũng giả vờ ra vẻ quan tâm, bước tới phía sau vỗ vỗ lưng giúp ông ta, lặng lẽ tập trung quan sát. Thế nhưng lại thấy trong kinh mạch của Khúc Sơn Linh không hề có gì bất thường, khí huyết lưu thông còn tốt hơn nhiều so với những kiếm sĩ thông thường khác, lại nhìn sắc mặt ông ta cũng hồng hào như thường, ngay cả nếp nhăn cũng mờ hơn trước đây rất nhiều.



Mộc Hàn Yên không khỏi nghi ngờ, rõ ràng tình trạng sức khỏe vô cùng tốt nhưng sao lại thổ huyết được?



"Không sao, không sao." Khúc Sơn Linh xua tay bảo mấy gã đệ tử lui ra, lại nói với Tam trưởng lão: "Tam trưởng lão, lần này ông đã hiểu rồi chứ, thuật chiêm tinh của ta quá đối nghịch với trời đất nên tổn thương rất lớn cho sức khỏe, vì thế không thể không tẩm bổ liên tục được."



"Hiểu rồi, lão phu hiểu rồi." Tam trưởng lão cảm động đến nỗi chòm râu cũng rung rung lên. Trước đó ông ta thật sự đã trách nhầm Khúc Đại sư rồi, người ta chẳng phải là tham ăn gì đâu, thực ra là vì thuật chiêm tinh này làm hao tổn quá nhiều thể lực nên mới không thể không ăn uống tẩm bổ nhiều một chút, hơn nữa cũng chỉ là mấy cái giò heo, có thể còn chẳng bổ được bao nhiêu.



Tam trưởng lão hiểu được điều này mới biết Đại sư vì xem quẻ tốt xấu cho Mộc Tử Thanh mà phải trả giá đắt như vậy, tất nhiên vô cùng cảm động, cũng càng cảm thấy áy náy hơn.



"Ta dọa ông ta thôi, thực ra thổ huyết nhiều cũng quen rồi, không sao." Đúng lúc Tam trưởng lão đang cảm động mắt ngân ngấn lệ, Khúc Sơn Linh tụ khí truyền âm nói với Mộc Hàn Yên.



Lão già lừa đảo này! Mộc Hàn Yên dở khóc dở cười, thu tay lại.