Tiêu Tương Thủy Sắc

Chương 22 : Phi nguyện

Ngày đăng: 00:15 22/04/20


Hoài Diệp, Khuyết Dương:



Ta đi rồi. Đúng như các ngươi đoán vậy, ta đã nhớ lại tất cả, không nói cho hai người các ngươi, một là không muốn các ngươi lo lắng, hai là đối với ta mà nói, ta tình nguyện quên hết những gì đã trải qua. Ta biết, đi lần này, chắc chắn tổn thương tâm các ngươi, nhưng trong kinh thành này chứa quá nhiều việc ta không dám nhớ lại, mà ta không cách nào lưu tâm. Hoài Diệp, Khuyết Dương, tình cảm của các ngươi đối với ta kiếp này ta đã định trước là sẽ thiếu, nguyện có kiếp sau, để ta có thể hoàn lại.



Hoài Diệp, Khuyết Dương, các ngươi là bạn tốt, huynh đệ của ta, lại là người Bạch Tang Vận ta kiếp này để ý nhất, có thể gặp được các ngươi, ta không hối hận. Hoài Diệp, năm đó trước khi bị mang vào cung, ta đem toàn bộ ghi chép mật cùng danh sách cửa hiệu ngầm đều giấu bên trong cái giếng sâu ở nhà cũ, còn có một ít ngân lượng ta chôn trong viện nơi Khuyết Dương ở, ước chừng mười vạn lượng, vốn là giúp ngươi đặt mua quân lương, bây giờ giao cho ngươi. Hoài Diệp, có thể được hậu đãi của ngươi, là phúc phận Tang Vận kiếp trước tu được, nửa năm ở trong cung này, ta mới biết được ngươi sủng là hạnh phúc như thế.



Khuyết Dương, lúc trước ca trách lầm ngươi, bây giờ, ca lại không từ mà biệt, làm trái chuyện từng hứa với ngươi, ca không xứng làm huynh trưởng của ngươi. Khuyết Dương, ca có lỗi nhất chính là ngươi, không chỉ không thể bảo vệ tốt ngươi, còn làm cho ngươi vì ca chịu nhiều đau khổ. Khuyết Dương, ca liên lụy đến ngươi, giờ đây, không có sự ràng buộc của ca, vì mình mà sống cho tốt.



Hoài Diệp, Khuyết Dương, mạng ta đây là các ngươi bảo vệ, ta sẽ giữ lại, sẽ không tùy ý chà đạp. Ngoại trừ thân mình đã bị vấy bẩn chịu không thấu này, ta không còn bất kỳ cái gì có thể để lại cho các ngươi, không mặt mũi nào lõa lồ trước mặt hai người các ngươi, vì thế hạ mê dược với các ngươi, mong đừng trách.



Lúc trước đã quên Trì Tuấn cùng Trác Quần, về sau thấy bọn họ, xin thay ta nói tiếng xin lỗi.



Hoài Diệp, Khuyết Dương, Bạch Tang Vận đã chết, mà Mạc Ức… coi như chưa từng gặp qua, quá khứ như gió, bây giờ gió qua không dấu tích…



Bạch Tang Vận



Trong phòng vẫn còn sót lại mấy phần hoan ái, Lưu Hoài Diệp và Lam Khuyết Dương tỉnh lại sau khi thấy thư người nọ lưu lại trên bàn, thật lâu không thể tin được hết thảy trước mắt. Tang Vận đi rồi… Ly khai kinh thành làm hắn cực độ thống khổ, cũng ly khai bọn họ gây cho hắn hết thảy tất cả.
“Ừ.” Nắm lọn tóc bị cắt của chính mình kia, Lam Khuyết Dương đáp.



Kéo màn ra, nhìn thấy vết máu trên đệm giường, Lam Khuyết Dương cũng nhìn sang, hô hấp dồn dập mấy cái. “Tang Vận làm sao cảm thấy thân thể hắn không sạch sẽ chịu không thấu… Đêm qua… rõ ràng là đêm đầu tiên của hắn… Lạc hồng này là hắn vì trẫm lưu lại…”



“Hoàng thượng…” Lam Khuyết Dương lạnh giọng nhắc nhở.



“Đêm qua trẫm mặc dù mất khống chế, nhưng trẫm nhớ rõ trẫm là người đầu tiên ôm hắn, nói lạc hồng này là vì trẫm lưu lại, có gì không đúng?” Dường như cố ý chọc giận Lam Khuyết Dương, Lưu Hoài Diệp tự đắc nói. Nam tử đương nhiên không có lạc hồng, vết máu trên giường cho y biết đêm qua Tang Vận bị thương không nhẹ, nhưng… vết máu khô kia lại làm cho y thấy dị thường vui sướng, trong mắt y, đây là lạc hồng của Tang Vận, là bằng chứng y có được hắn.



“Hoàng thượng, ca ta tối hôm qua chỉ làm sự kiện với ta, mà với hoàng thượng người, hắn chưa làm.” Khinh thường tự đắc của Lưu Hoài Diệp, Lam Khuyết Dương bỏ lại một câu liền bước ra ngoài, lúc gần đi mang đi theo y phục rơi tán loạn trên mặt đất của Bạch Tang Vận.



Lưu Hoài Diệp gắng sức nhớ lại đêm qua, sau đó mắt chứa ghen tuông cùng lửa giận một chưởng đập bể giường, cắn răng nói: “Tang Vận, ngươi cũng không thể luôn thiên vị hắn, chờ ngươi trở về, ngươi cũng phải làm với ta!”



Chú thích



(1) khí cấp công tâm: cực kỳ tức giận ↑