Tội Lỗi Không Chứng Cứ

Chương 26 :

Ngày đăng: 02:55 19/04/20


Dịch giả: Hương Ly



Chập tối, Lạc Vấn khoác túi của ông trên vai xuất hiện ở trước quán mì, Chu Tuệ Như vừa nhìn thấy ông, giả vờ cúi đầu như không quen biết, sau đó nghĩ một lát lại ngẩng đầu lên vội vàng ra hiệu bằng mắt với ông.



Lạc Vấn không nhìn về phía Chu Tuệ Như mà yên lặng đứng yên tại chỗ rồi nhìn xung quanh một lượt, sau đó mới bước vào quán.



Ông đứng trước bảng menu, giả vờ như xem thực đơn: “Ồ, ăn gì bây giờ nhỉ?”



Chu Tuệ Như vội đi tới, hạ giọng nói: “Hôm nay cảnh sát đến tìm cháu rồi.”



Lạc Vấn khẽ mỉm cười, gật đầu, tiếp đó liền nói: “Vẫn ăn mì thịt bò vậy, ồ... không biết cửa hàng mình có giao đồ ăn đến tận nơi không? Bây giờ tôi vẫn còn có chút việc, có thể làm xong rồi đưa đến.”



Chu Tuệ Như lập tức hiểu ý, liền nói: “Không vấn đề gì, chú hãy nói địa chỉ, lát nữa cháu sẽ đưa đến.”



“Ồ, thật ngại quá, làm phiền rồi.” Lạc Vấn nói địa chỉ của ông, sau đó liền bước ra ngoài quán.



Sau khi về đến nhà, chờ thêm hơn mười phút, chuông cửa vang lên, Lạc Vấn ra mở cửa, Chu Tuệ Như đang cầm đồ ăn đứng ở trước cửa. Lạc Vấn lên tiếng:



“Cháu vào đi.”



Đúng lúc này con chó nhỏ liền chạy ra, sủa mấy tiếng gâu gâu khe khẽ, rồi lại chạy trốn vào cạnh ghế sofa.




“Vâng ạ.”



“Phải rồi, chỗ bị trẹo ở cổ chân cháu thì sao?”



“Hôm qua còn hơi đau một chút, nhưng hôm nay hình như khỏi hẳn rồi, cháu không cảm thấy đau nữa.”



“Thật tệ quá, khỏi nhanh quá rồi, tại ta hôm đó ra tay không đủ mạnh, tình huống lí tưởng nhất chính là bị bong gân sưng lên, như vậy mới càng có thể giải thích là không đi được cần phải có người cõng. Nhưng có điều, người khác không phải là cháu, không biết là cháu có đau hay không, vậy thì trong mấy ngày tiếp theo, cháu vẫn cứ cố gắng đi cà nhắc một chút để tỏ ra đang gần khỏi, cháu hiểu ý của ta chứ?”



Chu Tuệ Như liền gật đầu: “Cháu hiểu ạ, nhưng cháu có chút thắc mắc, tại sao mấy ngày vừa qua phải mặc quần dài, nhưng bắt đầu từ ngày mai lại mặc váy ạ?”



Lạc Vấn nói: “Ta xin lỗi, hôm đó không có đủ thời gian để giải thích với cháu. Lần đầu tiên cảnh sát đến tìm cháu, cháu nói cho họ biết cháu bị ngã, chảy khá nhiều máu, cảnh sát sẽ rất muốn xem cháu có bị thương thật hay không để xem cháu có nói dối hay không. Nhưng nếu cháu mặc váy để cho cảnh sát nhìn thấy vết thương, người cảnh sát ngốc nghếch đương nhiên sẽ không phát hiện ra vấn đề gì, nhưng gặp phải người cảnh sát mẫn cảm, đặc biệt nếu như là cảnh sát nữ, họ có kinh nghiệm cuộc sống. Thông thường các cô gái đùi bị thương sẽ mặc quần dài để che vết thương, dù sao với các cô gái thì vẻ bề ngoài vẫn quan trọng hơn sự thuận tiện. Hôm nay cảnh sát tới tìm cháu nhìn thấy cháu mặc quần dài, chỉ cần nghĩ một chút sẽ thấy ngay trạng thái của cháu rất phù hợp với lẽ thường. Và lần sau khi họ đến tìm cháu, cháu mặc váy, quấn băng. Đây là bởi vì mùa hè khi vết thương bắt đầu lên da non thì rất ngứa, mặc quần dài thì sẽ vô cùng khó chịu. Nhưng bên ngoài vết băng bó vẫn cần phải để hở ra một chút vết thương, để họ nhìn thấy cháu thực sự là bị thương, chứ không hề nói dối. Tiếp theo đó, khi vết thương bắt đầu bong vẩy, đương nhiên không cần đến tẩm gạc băng bó, mấy hôm nữa là sẽ khỏi.”



Chu Tuệ Như trợn trừng mắt với vẻ khó tin: “Thì ra là như vậy?”



“Hôm nay cháu có gặp Quách Vũ không?”



“Lúc chú vừa đi một lát thì anh ấy đến, cháu nói với anh ấy hôm nay cảnh sát tới tìm cháu, cháu đến tìm chú trước, anh ấy nói đợi một chút nữa anh ấy sẽ quay lại ăn đêm để thương lượng với cháu.”



“Được, vậy thì lát nữa, cháu hãy chuyển lời cho cậu ấy, trong mấy ngày nữa, khả năng cảnh sát sẽ lần lượt tìm hai người các cháu để tìm hiểu tình hình, tất cả mọi việc cứ tiến hành theo kế hoạch. Ta đặc biệt nhắc nhở thêm lần nữa, hai người các cháu bất luận có việc gì gấp rút, đều không được phép gọi điện thoại hay nhắn tin cho nhau.”