Tổng Giám Đốc Siêu Cấp

Chương 93 : Âm mưu bẩn thỉu

Ngày đăng: 14:16 30/04/20


Dương Tuấn Vũ thấy em gái biến thành bà thím nhiều chuyện thì cũng hết hồn, hắn xua tay:



- Bọn anh mới thích nhau, rất trong sáng, em đừng có nghĩ bậy.



- Hai người thành thành thật thật một chút. Không được đi quá giới hạn biết chưa?



Hai người bị Mai Tuyết Yên chỉ tay thì gật gật ngoan như cún bị mắng.



- Biết thế là tốt. Việc quan trọng nhất bây giờ là học. Em cũng không cấm hai người qua lại, nhưng mà chưa đến tuổi cho phép lập gia đình thì cấm được làm gì.



- Anh biết mà. Anh không muốn bị công an sờ gáy.



- Cậu ấy muốn mình cũng không cho đâu.



Diệp Minh Châu cố gắng kiên định nói.



- Cậu nói không cho mình không tin được. Chỉ có ở bản thân ông anh hư đốn này của mình dám hứa thì mình mới tin.



- Được rồi, bà cô nhỏ, chị gái nhỏ, em gái thân yêu của anh, anh hứa được chưa.



- Rất ngoan, được rồi, mọi người cũng xuống tập hợp thôi.



Mai Tuyết Yên xỏ lại tất và giày, xong cô đi xuống trước, cô cũng không thể chiếm hết thời gian riêng của họ được.



Diệp Minh Châu thấy Mai Mai đi rồi thì thở ra, cô nói:



- Em gái cậu tinh mắt thế. Mà cậu đã hứa rồi đấy. Cấm cậu không được làm gì đó.



Dương Tuấn Vũ toát mồ hôi, không phải mình bị liệt vào danh sách kẻ xấu xa rồi chứ. Hắn giơ hai tay xin hàng:



- Được rồi, mình không dám làm gì cả. Cậu có thể yên tâm.







Sau khi mọi người tập hợp đầy đủ, Chu hiệu trưởng nói:



- Các em đã đến Phú Quan rồi, nơi đây rất đẹp phải không? Chúng ta sẽ ở đây 2 tuần, mọi người sẽ được đi tham quan hết tất cả các nơi. Tuy nhiên, thầy đề nghị mọi người luôn mang theo điện thoại di động, để ở chế độ có chuông, khi nào có thông báo thì sẽ có thể liên lạc được. Đồng thời, không ai được phép tự ý rời khỏi tập thể. Nếu đi đâu cần xin phép và có thầy cô đi kèm. Nếu ai vi phạm, sẽ bị gửi trả về trước thời hạn, và vào năm học tới sẽ bị hạ một bậc hạnh kiểm. Mọi người đã nghe rõ chưa?



- Nghe rõ.



Tất cả mọi người đồng thanh hô lên.



Tập thể lớp 10A tất cả có 50 thành viên, đợt này tên Hoành Viễn cũng đi, Hắn còn dẫn theo Đổng Quán và mấy đứa bạn cùng lớp.



Tuy Dương Tuấn Vũ và Diệp Minh Châu đã gần như công khai làm một đôi rồi, nhưng Đổng Quán vẫn chưa từ bỏ ý định của mình. Hắn không biết tại sao nhà tên nghèo kiết xác này lại tự nhiên giàu có hắn lên, nhưng hắn không có ý định bỏ cuộc. Hắn vẫn tấn công Diệp Minh Châu đều đều, nhưng chỉ nhận được lại ánh mắt lạnh lùng của cô, thậm chí cô còn chẳng thèm nhìn hắn một cái.



Hắn có thể nói là một con rắn, luôn nằm chờ con mồi của mình sơ hở rồi cắn chết.



Dương Tuấn Vũ thì lại chẳng coi hắn ra gì. Hắn không có nhiều thời gian để ý hết những người xung quanh, đặc biệt là mấy tên hắn chẳng ưa gì.



Tiếng Chu hiệu trưởng lại vang lên:




Đang thầm khinh bỉ thì Dương Tuấn Vũ thấy tay Hoành Viễn định nắm tay em gái mình, tất nhiên là cô không cho, hai tay cô đặt trước bụng, chỉ dùng lưng cô đẩy quả bóng. Còn tên Hoành Viễn thì lại làm như cố gắng nhưng thực tế chả đẩy chút nào, cứ đứng đó, hắn quay lại nhìn Mai Tuyết Yên đang cố uốn éo ấn quả bóng. Hắn biết cô muốn nhanh kết thúc nhưng hắn còn ngắm chưa có đã.



Cứ thế trôi qua khoảng 30s, Dương Tuấn Vũ mặt đã lạnh xuống, hắn mấy cầm viên sỏi nhỏ bên chậu cây cảnh, chuẩn bị bắn nổ quả bóng thì lại thấy tay tên khốn này đã để sẵn vị trí, hắn ước lượng khi quả bóng vỡ thì bàn tay này sẽ nắm trọn lấy mông cô. Miệng hắn cũng đang cười bỉ ổi.



Dương Tuấn Vũ điên lên, hắn bắn mạnh viên sỏi trúng tay Hoành Viễn làm tên này hai tay ôm lại kêu lên đau đớn, liền sau đó là quả bóng bị hắn bắn thủng. Mai Tuyết Yên như biết trước sự việc, cô khẽ lách nhẹ ra, Hoành Viễn đang dùng lực thì bóng nổ, hắn mất đã ngã ngửa ra sau, hai chân chổng lên trời.



Mọi người thấy thế thì há hốc mồm ngạc nhiên, sau đó là cười ha hả.



Chu mập cười lớn:



- Này, ngã cũng có phải nhất thiết làm động tác như vậy không? Ha ha.



Mọi người cũng cười đau bụng.



Hoành Viễn lồm cồm bò dậy, hắn xấu hổ chạy mất.



Lượt tiếp theo là đến lượt Đổng Quán, tên này cũng có cùng chủ ý bẩn thỉu giống Hoành Viễn, Dương Tuấn Vũ không cho hắn nhiều thời gian như vậy, ngay sau khi được 5s quả bóng vỡ, hắn còn đang ngây ra thì đã mất đà ngã chổng vó làm mọi người cười không ngậm được miệng.



Chu mập cười đau bụng, hắn khó khăn nói:



- Ha hả… Con ** nó, đúng là hai tên này rất biết chọc cười mọi người...Thảo nào mà nhiệt tình đảm bảo sẽ rất vui vẻ. Ha ha.. Rất tốt…



Dương Tuấn Vũ thấy hai tên này đúng là ngã rất khó coi, hắn cười lớn, làm như mọi chuyện xảy ra chẳng liên quan đến mình.







Khi đang đi ra nghe điện thoại Vân Tú gọi, thì bọn Đổng Quán đứng chặn đường nói:



- Có phải là mày làm không?



- Chúng mày tự chơi tự ngã, làm gì có ai làm gì chứ?



- Đừng có tưởng chúng tao không biết mày lấy sỏi ở chậu hoa bắn chúng tao. Được lắm, nếu mày đã muốn chơi thì chúng tao sẽ chơi với mày đến cùng.



- Chúng mày tốt nhất nên biết điều một chút. Đừng có động đến em gái tao và Minh Châu. Không thì đừng trách tao đã không nhắc nhở.



Dương Tuấn Vũ nói bằng giọng lạnh lẽo, hắn toát ra uy áp kinh khủng. Đám Hoành Viễn tay chân run run, mồm vẫn mạnh miệng nói:



- Mày đừng tưởng có chút tiền là muốn làm gì cũng được, mày cứ đợi đấy, còn chưa biết cô ấy sẽ thuộc về ai đâu.



Dương Tuấn Vũ thấy bọn này không biết chữ “chết” viết thế nào, đang định cho chúng một bài học thì Trúc Nhã đi tới nói:



- Mọi người còn đứng đây làm gì. Xe chuẩn bị xuất phát ra biển rồi. Mau lên nào.



Dương Tuấn Vũ thu lại khí thế của mình, hắn gật đầu với Trúc Nhã sau đó đi thẳng.



Đám Đổng Quán ở đằng sau nhìn bóng lưng hắn, hai tay chúng nắm lại, thầm quyết tâm chơi lớn.