Tổng Tài Bá Đạo Giành Vợ Yêu

Chương 125 :

Ngày đăng: 14:24 30/04/20


Bạch Lộ ngồi ở ghế phụ lái, tâm trí có chút lơ đãng, Lương Phi Phàm nói với cô một số thứ liên quan đến thiết kế, anh nói trước đây bản thân cũng từng học qua thiết kế, nhưng vì địa vị cao, dĩ nhiên cơ hội đích thân bắt tay vào làm rất ít, huống hồ gì việc quan trọng nhất của anh vẫn là quản lí một công ty, nhưng mà người như anh, nếu đánh giá từ cái nhìn của Bạch Lộ, chính là đa tài đa năng.



Chỉ cần là thứ anh muốn, điều anh muốn làm, mãi mãi đều là người xuất chúng nhất.



Cuối cùng lúc xe dừng lại, Lương Phi Phàm không vội xuống xe, lấy chìa khóa xe ra, anh nhìn về phía cô, "Cuộc thi thiết kế lần này là phối hợp với Chính phủ tổ chức, vì vậy là ở một hội trường công khai, ec của chúng ta chỉ có một mình em tham gia, anh biết bên phía Viễn Đông cũng có không ít người tham gia, bao gồm một số công ty khác nữa, còn có một số sinh viên vừa tốt nghiệp. Cũng giống như Buck nói vậy, em chỉ cần phát huy trình độ bình thường của em là đủ rồi, không cần tạo áp lực quá lớn cho bản thân, mục đích ban đầu anh để em đi thi, cũng chỉ là để luyện tập khả năng của em, lấy giải thưởng không phải là mục đích cuối cùng."



Bạch Lộ gật đầu, tiếp đó lại nở nụ cười rực rỡ với anh, "Em biết rồi, yên tâm đi, em sẽ cố gắng mà, nhất định không để anh thất vọng."



Lương Phi Phàm đưa tay lên xoa đầu cô, một lúc sau mới bắt đầu lên tiếng: "Bạch Lộ, ngày mai sau khi kết thúc, cứ đứng ở trước cửa hội trường chờ anh, anh sẽ đến đón em."



"Không sao, tự em cũng có thể về được mà." "Ngày mai anh dẫn em đến một nơi." Lương Phi Phàm cười một cách đầy bí ẩn, Bạch Lộ còn định hỏi cái gì, anh liền quay người bước xuống xe.



Bạch Lộ cũng vội vã bước theo xuống xe, điện thoại của Lương Phi Phàm lại reo lên, anh nhấc máy lên, chỉ làm một động tác tay với cô, ý muốn bảo cô đi vào nhà nghỉ ngơi.



Nghĩ anh bận rộn như vậy, Bạch Lộ muốn hỏi anh ngày mai muốn dẫn cô đi đâu cũng đành giữ lại, thấy cũng không còn sớm nữa, cô mang tâm trạng chuẩn bị tinh thần thật tốt ngày mai đi ứng chiến, tắm rửa sớm rồi nghỉ ngơi.



Bạch Lộ mấy hôm nay đều ở trong biệt thự của Lương Phi Phàm.



Vì lí do cô đang mang thai, Lương Phi Phàm không yên tâm để cô về ở một mình trong căn chung cư trước đây. Bạch Lộ cũng không quá nũng nịu, gần đây quả thực là vì cuộc thi thiết kế, bận đến nỗi không có thời gian nấu nướng, do đó nếu ở đây, ít ra còn có người giúp việc chuẩn bị một ngày ba bữa cho cô.



Lương Phi Phàm tuy là công việc bận rộn, nhưng khoảng thời gian cô ở trong biệt thự của anh, lại nghỉ ngơi khá sớm.



Chỉ là hôm nay, cô đã tắm xong nhưng anh vẫn còn chưa lên.



Bạch Lộ vốn muốn đến phòng sách tìm anh, nhưng mà nghĩ lại, chắc là anh bận việc gì đó, cộng thêm bản thân cũng khá mệt, vừa đặt lên gối đã ngủ thiếp đi.



Ngày hôm sau lúc cô mở mắt lên thì phát hiện, thì ra Lương Phi Phàm cả đêm hôm qua đều không ngủ.
……



"Hở? Tại sao không nói tiếp? Nói tiếp đi, em muốn nói gì thì nói ra hết đi."



Sở Úy Dạ thấy cô nói được một nửa đã khựng lại, bất giác nghiêng người nhẹ, tiến sát về phía cô một chút.



Bạch Lộ vừa đúng lúc ngẩng đầu lên, liếc nhìn trong hốc mắt sâu thẵm của hắn, cái hình bóng phản ra đó, cô có thể nhìn thấy rõ, cái người phía bên trong đó, ánh mắt sáng trong như nước, vẫn là rất bình lặng, cô có thể cảm nhận được nhịp đập con tim mình, từng nhịp nối tiếp nhau, dường như không hề có bất cứ hiện tượng gấp rút loạn nhịp nào.



Đều là đàn ông, lúc Lương Phi Phàm gần gũi cô, cô lại không có phản ứng điềm tĩnh như vậy.



Nhưng mà Sở Úy Dạ…



Cô biết, đó chỉ là vì, cô đối với người đàn ông này, không có chút tình cảm nam nữ nào.



Bạch Lộ bễu môi, cuối cùng cũng lên tiếng, "Sở Úy Dạ, anh muốn nghe tôi nói gì chứ? Thực ra chúng ta đều là người trưởng thành, có một số lời nói, cũng không cần thiết nói rõ ra, chỉ rõ ra như vậy, trong lòng của tôi và anh đều hiểu rõ, vậy cũng đã đủ rồi."



Trái tim của Sở Úy Dạ, đã rơi xuống một vực thẳm không đáy.



Một vực thẳm lạnh lẽo, lại u tối.



Hắn, sớm đã biết rồi -- chỉ là, không cam tâm, không chịu thua, vì vậy đang dằn vặt trong sự lừa người dối mình, con đường tình duyên xa lạ này, hắn quả thật là đi không xa lắm, lại sớm đã thương tích đầy mình.



"Thứ mà Lương Phi Phàm có thể cho em, anh cũng có thể cho em được, nhưng mà thứ anh ta không thể cho em, thì anh lại có khả năng cho em." Sở Úy Dạ cố nén cảm xúc lại, vẫn không chịu buông tay ra, những ngón tay hơi lạnh nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt cô, cuối cùng dừng lại nơi chân mày cô, những đầu ngón tay dường như mang chút hơi ấm của tình yêu, Bạch Lộ muốn né tránh, hắn lại đưa tay ra kẹp chặt lấy cằm cô, cuối cùng chỉ nghe thấy hắn thốt ra từng câu từng chữ, trong giọng điệu ngang tàn lại mang chút mê hoặc cám dỗ.



"Đừng chạy. Bạch Lộ, em là người phụ nữ đầu tiên mà anh muốn đối xử một cách nghiêm túc, tại sao không thể xem xét đến anh? Lương Phi Phàm không hoàn hảo như em nghĩ đâu, ít ra thì anh có thể nói cho em biết, anh ta không thể cho em một danh phận danh chính ngôn thuận, bây giờ bụng em cũng đã to lên rồi, lại cam tâm làm một người phụ nữ trong bóng tối như vậy sao? Hay là cam tâm để con em trở thành một đứa con riêng?" Hắn là Sở Úy Dạ, người nhà Sở gia, trong xương cốt, đã mang dòng máu quả quyết lại ngang tàn, cho dù là ngoại hình tuấn tú hay là dịu dàng, đó cũng chỉ là hình tượng giả mà thôi. Xem thêm...