Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)
Chương 1197 :
Ngày đăng: 16:35 30/04/20
Không khí trên bàn ăn không tồi, khoảng một giờ, bốn người đã ăn no.
Hạ Lăng Sơ còn nhớ tới việc mua quà cho Cung Vũ Ninh, vì thế ăn xong cơm liền đi thang máy của nhà hàng ra cửa, anh nói với Cung Vũ Ninh: "Vũ Ninh, chúng ta đi một chuyến!"
Cổ Duyệt đương nhiên không muốn làm kỳ đà chen giữa, cô mỉm cười đẩy Cung Vũ Ninh: "Đi đi, mình về khách sạn đợi cậu."
"Vậy còn cậu thì sao, Quân Cố?" Hạ Lăng Sơ quay người nhìn anh em tốt của mình.
Mục đích Nhiếp Quân Cố tới đây chính là muốn trừng phạt Cổ Duyệt, bây giờ tình thế bất ngờ thay đổi, làm loạn kế hoạch ban đầu của anh, khiến anh không biết tiếp theo sau nên làm gì.
"Hay là hai người đi dạo phố, mình đưa vị Cổ tiểu thư này về khách sạn!" Nhiếp Quân Cố vẫn muốn nói chuyện hẳn hoi với Cổ Duyệt về việc tối qua.
Cung Vũ Ninh bất giác lo lắng nhìn Cổ Duyệt, lẽ nào Nhiếp Quân Cố vẫn muốn tìm cô tính sổ.
Cổ Duyệt đột nhiên không sợ nữa, ban nãy khi ăn cơm cô cũng phát hiện ra, Nhiếp Quân Cố không phải loại người đại hung đại ác, vì thế chuyện tối qua cũng nên giải thích đôi điều.
Cô đã quyết định, muốn cô xin lỗi nhận lỗi cũng được.
"Được, để vị Nhiếp tiên sinh đây đưa mình về." Cổ Duyệt không có ý kiến gì.
Hạ Lăng sơ tin rằng bạn mình sẽ không làm khó dễ Cổ Duyệt, anh đưa mắt an ủi Cung Vũ Ninh, dắt tay cô nói: Chúng ta đi thôi! Gần đây có một con phố mua sắm rất sầm uất, chúng ta không lái xe, đi bộ qua thôi."
"Được thôi." Cung Vũ Ninh cũng đã ăn no, muốn đi cho tiêu cơm.
Hạ Lăng Sơ dắt tay Cung Vũ Ninh đi bộ, Cung Vũ Ninh quay đầu mỉm cười vẫy tay chào đôi nam nữ sau lưng, sau đó cùng Hạ Lăng Sơ đi về phía con phố mua sắm.
Nhiếp Quân Cố nhìn hai người rời đi, sắc mặt lập tức sa sầm nhìn Cổ Duyệt, hừ lạnh một tiếng nói: "Cho dù cô là bạn thân của Cung Vũ Ninh thì chuyện tối qua cũng không thể cho qua như vậy được."
Cổ Duyệt mỉm cười: "Tôi cũng không nói sẽ cho qua như thế! Anh nói xem anh muốn tôi làm gì? Tôi có thể xin lỗi bồi thường, cũng có thể bồi thường anh tổn thất tinh thần, tối qua là tôi đã sai, tôi thừa nhận."
Cổ Duyệt nghĩ chắc anh muốn để lại số điện thoại liên hệ liền ngoan ngoãn lấy điện thoại ra, Nhiếp Quân Cố ấn một dãy số điện thoại của mình: "Lưu lại đi, cô đặt nhà hàng xong thì tìm tôi."
"Được thôi, tôi biết rồi, tạm biệt Nhiếp tiên sinh." Cổ Duyệt mỉm cười vẫy tay.
"Xe của tôi cũng ở trong khách sạn." Nhiếp Quân Cố bất giác nói một câu.
Cổ Duyệt hơi bối rối, hai người đứng trước đèn xanh đèn đỏ đợi đèn xanh cho người đi bộ.
Đèn xanh lóe sáng, hai người cùng bước về phía khách sạn đối diện.
Đúng lúc này một chiếc xe đạp điện vượt đèn đỏ chạy tới, sắp sửa đâm vào Cổ Duyệt, Nhiếp Quân Cố vội giơ tay kéo cô rời khỏi khu vực nguy hiểm, giận dữ nói với người đàn ông vượt đèn qua đường: "Không muốn sống nữa sao hả?"
Người đàn ông kia giật mình, vội vàng chạy mất.
Cổ Duyệt vẫn còn hoảng hốt nhìn anh: "Cám ơn."
"Đi đường phải nhìn đường chứ." Nhiếp Quân Cố sầm mặt, buông tay cô ra.
Cổ Duyệt lúc này nhìn trái rồi lại nhìn phải sau đó mới qua đường, khi tới cửa khách sạn thì thấy Nhiếp Quân Cố đi về phía gara, cô đi vào trong sảnh khách sạn.
Nhiếp Quân cố ngồi vào trong xe, rầu rĩ thở một hơi, nghĩ tới tối qua một bụng lửa giận, bây giờ chỉ còn lại rầu rĩ và thở dài.
Nếu như Cổ Duyệt không phải bạn thân của Cung Vũ Ninh, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng cho qua như vậy.
Nếu không tôn nghiêm và thể diện đàn ông của anh sẽ còn đâu nữa.
Nhiếp Quân Cố khởi động xe, lái ra cửa khách sạn.