Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu

Chương 136 : Lại nảy sinh suy nghĩ ác độc

Ngày đăng: 13:53 19/04/20


Ở quê, nhìn thì có vẻ bình yên giản dị, dân giã mộc mạc là thế, thế nhưng thực chất lại lắm chuyện thị phi, phụ nữ và các bà trung tuổi đều là những người vô cùng nhiều chuyện.



Quả đúng như vậy, Lâm Phiên Phiên mới sáng sớm về đến nhà, ấy thế mà ngay trưa hôm ấy những bà rảnh rỗi không có việc gì làm ở quê thì lại giống như ruồi nhặng vậy, đợi không được nữa mà thi nhau đến nhà họ Lâm.



Vây quanh bà Lâm và Lâm Phiên Phiên, nói không ngớt lời, hết từ chuyện này sang chuyện khác, đương nhiên chuyện mà họ nói nhiều nhất vẫn là khen Lâm Phiên Phiên trưởng thành rồi, càng lớn càng xinh đẹp như hoa như ngọc vậy.



Lâm Phiên Phiên nghe mấy bà cô buôn chuyện đến đau cả đầu, chỉ muốn tìm đại một cái cớ nào đấy để về phòng thôi, lúc đó, thím Ngưu hàng xóm bên cạnh vô cùng nhiệt tình nắm lấy tay của Lâm Phiên Phiên, cười tươi đến độ khiến da trên khuôn mặt xô lại thành một đóa hoa, nói: “Con bé này, còn nhớ A Ngưu nhà thím không? Ngày trước hai đứa con còn học chung tiểu học với mẫu giáo với nhau đấy, mấy năm nay con không có ở nhà, A Ngưu nhà thím cứ liên tục rắng con suốt, có điều bây giờ A Ngưu đang đi làm ruộng cùng bố nó rồi, không có ở nhà, đến tối chắc là sẽ về, đến lúc đấy con sang nhà thím Ngưu đây chơi nha!”



Những lời nói đó có nghĩa là thím ý đang muốn mai mối Lâm Phiên Phiên với con trai của thím ý tên là Ninh Á Nguyên.



Lâm Phiên Phiên vừa nghe thấy, lập tức nháy nháy mí mắt.



Nói về Ninh Á Nguyên con người này, tên sao thì người y vậy, dáng vẻ thô kệch, khỏe như trâu, hồi nhỏ không tốt nghiệp được tiểu học thì không thèm đi học nữa, thì khi lớn lên tất nhiên không có tiền đồ gì rồi, chỉ có thể ở lại quê làm ruộng cùng bố mà thôi.



Thím Lý ngồi đối diện vừa nghe những lời của thím Ngưu nói xong thì không bằng lòng, nhăn mặt lại, giọng khinh thường: “Tôi nói này thím Ngưu, mắt bà đúng là không phải cao bình thường rồi, con bé Phiên Phiên nhà người ta là nữ sinh đại học số 1 của làng chúng ta đấy, hơn nữa còn xinh như hoa như ngọc, còn con trai bà A Ngưu, đến cái tiểu học cũng không tốt nghiệp nổi, ngoại hình thì cũng chả ra làm sao, thử hỏi có xứng với con bé Phiên Phiên không?”




Nói xong, Lâm Phiên Phiên xoay người bước về phòng mình, sau đó đóng chặt cửa phòng lại.



Thể xác và Tiên Phong cô hiện tại vô cùng mệt mỏi, vừa chia tay Sở Tường Hùng xong, vết thương trong tim vẫn còn đang rỉ máu, bà Lâm lại có thể nhắc đến chuyện qua lại với người con trai khác ngay vào thời điểm này, bất luận thế nào cô cũng không chấp nhận được.



Vả lại, với tầm nhìn của bà Lâm thì tìm đâu ra được nổi một đối tượng tốt ở quê đây?



Có tốt đến cỡ nào cũng làm sao sánh được với Sở Tường Hùng?



Từng yêu người con trai ấm áp dịu dàng như Sở Tường Hùng, Lâm Phiên Phiên nghĩ, cả đời này cô cũng chẳng thể yêu thêm người con trai nào khác được nữa.



Bà Lâm sớm đã đoán ra được Lâm Phiên Phiên sẽ một mực từ chối, nhưng việc mà bà đã quyết rồi thì Lâm Phiên Phiên có từ chối cũng vô dụng, liếc nhìn về phía phòng Lâm Phiên Phiên đang đóng chặt cửa một cái, bà Lâm rít lên lạnh lùng một cái, cầm cái ví trong tủ trên đầu giường dắt vào người rồi ra khỏi nhà, đi về phía cuối làng.



Mà cuối làng chính là nhà bà mối duy nhất của Thôn Long Giang-dì Mã.