Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu
Chương 285 : Chủ động tìm đến
Ngày đăng: 13:55 19/04/20
“Không có…”
Lâm Phiên Phiên lắc đầu, tất cả mọi chuyện đâu thể dùng mấy chữ bắt nạt hay không bắt nạt để nói được.
Phiên Nhàn yên lặng một lúc, ánh mắt có chút u ám, xem ra con đường báo thù của Lâm Phiên Phiên không được bằng phẳng cho lắm.
Lâm Phiên Phiên lo lắng Phiên Nhàn sẽ hỏi kĩ, vội vàng nói: “Công việc của anh vốn dĩ đã bận bịu rồi, bây giờ còn bắt anh phân tâm giúp em chăm sóc Táp Táp, anh nhất định phải chú ý sức khỏe, đừng vất vả quá.”
Thật ra dựa vào số tiền những năm này Phiên Nhàn kiếm được thì hắn không hề thua bất cứ một phú hào nào, Phiên Nhàn hoàn toàn có thể giảm bớt lượng công việc, thậm chí cũng không cần làm việc, nhưng Lâm Phiên Phiên hiểu, vì sao Phiên Nhàn vẫn kiên trì tham gia công việc, không phải vì ham công tiếc việc, mà bởi vì so với lúc cô đơn trống rỗng một mình, thì làm việc không ngừng nghỉ sẽ khiến hắn dễ chịu hơn một chút.
Mặc dù biết Lâm Phiên Phiên chỉ là muốn đổi chủ đề, nhưng nghe lời nói quan tâm của Lâm Phiên Phiên, khóe môi Phiên Nhàn vẫn chậm rãi nở một nụ cười ấm áp, sau đó nhẹ nhàng nói: “Anh sẽ…”
Hắn không biết, nụ cười này của hắn đẹp đến nhường nào, nói khuynh thành khuynh quốc cũng không hề quá.
Nhìn người đàn ông đã ngây ngốc đứng ở cửa vào một lúc lâu.
Lại cùng Lâm Phiên Phiên dặn dò vài câu, Phiên Nhàn mới tắt điện thoại, quay người, thấy Dạ Thân Sinh đang khoanh tay trước ngực, mỉm cười đứng ở cửa ra vào nhìn hắn chằm chằm.
Người đàn ông này mặc một bộ đồ đen, quần tây đen, áo sơ mi đen, nhưng mặc trên người hắn lại có cảm giác phù hợp vô cùng, dường như màu đen chính là vì hắn mà sinh ra. Hắn mở ba cúc cổ, lộ ra lồng ngực rắn chắc và làn da màu lúa mạch bên trong, vừa gợi cảm vừa quyến rũ. Nếu không phải có đôi mắt sắc bén như chim ưng thì ai tin được người đàn ông đẹp trai đầy sức quyến rũ này lại là lão đại của hắc đạo, chỉ quát một tiếng đã khiến cho người trong hai giới hắc, bạch biến sắc.
Nếu như Lâm Phiên Phiên quay đầu lại nhìn, cô sẽ phát hiện, cảnh tượng hạnh phúc đầm ấm trong phòng đã bắt đầu phát sinh biến hóa.
Sở Tường Hùng ăn hai miếng táo do Lôi Lôi đưa tới, sau đó nói với một người hầu nữ của Sở gia đứng bên cửa sổ nói: “Đưa Lôi Lôi trở về phòng bệnh chuyên môn của nó đi, đến lúc phải thay thuốc rồi.”
Bởi vì tay của Lôi Lôi bị bỏng, nên lúc đầu đã ở lại bệnh viện Tiên Phong.
Nghe Sở Tường Hùng muốn bản thân về phòng bệnh, Lôi Lôi lập tức quay đầu nhìn mẹ của mình, thấy ánh mắt sắc bén của Mạc Tiểu Vang, đứa trẻ này mới ba tuổi mà không ngờ đã hiểu được cách nhìn sắc mặt người khác, vội vàng nhào vào lòng Sở Tường Hùng, nũng nịu nói: “Cha, cha ơi, Lôi Lôi muốn ở với cha, bảo chú bác sĩ thay thuốc ở đây được không, Lôi Lôi ở một mình trong phòng sẽ rất sợ!”
Sở Tường Hùng nhíu mày: “Lôi Lôi nghe lời nào, mau trở về phòng của mình đi, có mười sáu ở cùng với con, con không phải ở một mình.
Nói xong liền ra hiệu bằng ánh mắt với một người hầu nữ mang số mười sáu.
Người hầu nữ lập tức hiểu ý, vội vàng ôm Lôi Lôi rời đi.
Mạc Tiểu Vang không khỏi nghiến răng, cô cố ý dẫn theo Lôi Lôi có thương tích trong người đến đây chính là muốn dùng con gái xoa dịu mối quan hệ giữa cô và Sở Tường Hùng, bây giờ Sở Tường Hùng cứng rắn muốn đem Lôi Lôi rời đi, xem ra, anh đã hạ quyết tâm rồi.
Quả nhiên, mỗi lần Lôi Lôi bị ôm đi, Sở Tường Hùng đều lấy từ dưới gối ra vài tờ văn kiện đầy kín chữ, đưa đến trước mặt Mạc Tiểu Vang, lạnh nhạt nói: “Đây là đơn ly hôn tôi cho người soạn ra, cô nhìn qua một chút, nếu không có vấn đề gì thì kí tên vào!”