Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?
Chương 33 :
Ngày đăng: 15:56 18/04/20
Hạ Lam rời khỏi nơi bí bách kia, trong lòng thầm cười khẩy.
Ồ, ông nội Trịnh yêu cầu cô quan tâm đến cháu ông ta kìa! Vì sao ấy à? Vì sắp tới ngày giỗ của mẹ cậu bé mong manh yếu đuối trí lực thấp lại có bệnh tim nào đó rồi!
Hừ, không biết có nên nói cho Trịnh Văn Minh biết để cậu ta vui không ta? Rằng trong nhà này rốt cuộc cũng có người nhớ rằng cậu ta thuộc vào dạng nhạy cảm dễ tổn thươngrồi! Haha, nếu chuyện này diễn ra từ mười mấy năm trước hẳn là Văn Minh bé sẽ hạnh phúc lắm, thậm chí có thể bây giờ ông Trịnh đã có hẳn một người thừa kế tinh anh được đào tạo bài bản. Đáng tiếc mãi lúc này ông mới nhận ra, Trịnh Văn Minh đã không còn cần đến sự quan tâm hời hợt ấy nữa!
Cậu ta nguy hiểm hơn nhiều, đáng sợ hơn nhiều.. Và Hạ Lam có thể cam đoan, với gia đình này cậu ta chẳng có mấy mặn mà!
"Xong cả rồi!" Vừa mở cửa vào phòng đã thấy Văn Minh khếch chân nằm dài trên giường nghịch điện thoại. Cổ áo sơ mi trắng khe khẽ hiển lộ một vùng xương quai xanh gợi cảm vô cùng "Đi luôn thôi, giờ này máy bay chắc cũng đã tới!"
"Sao cậu muốn xuống phía Nam?" Hạ Lam nhướn mày phòng bị, cô nhìn qua căn phòng một lượt xonghếtrồicủa cậu đó hả? Quần áo tôi vẫn nguyên xi, đồ đạc không dọn lấy một li một tí! Định cho tôi về phía Nam chuổng cời cho mát hả? "Đi làm sao được, tôi chưa dọn dẹp!"
"Không cần dọn!" Văn Minh đứng dậy, nhét điện thoại vào túi, lười nhác tiến đến cạnh cô "Ở đó đã có đủ mọi thứ, Hạ Lam tiểu thư chỉ cần vác thân đi cùng tôi là đủ rồi!"
"Cậu chu đáo với tôi quá!" Cô cười nhạt, cũng tốt, Hạ Lam trước nay đều ưa thích kiểu du lịch chớp nhoáng thế này. Ai bảo thế giới trước cô nhiều xiền làm chi? Cứ có ý định đi đâu liền bảo thư kí đặt phòng khách sạn rồi đi luôn. Tới nơi thiếu đồ đạc gì mới đi mua sắm, coi như một cách tham quan văn hóa chợ búa của vùng miền ấy luôn "Mấy giờ bắt đầu bay?"
"Chị Lam là vợ Minh, không lo cho chị thì Minh biết lo cho ai bây giờ?" Văn Minh lật mặt, ngây ngô mở cánh cửa cách âm, ung dung kéo tay Hạ Lam ra ngoài "Còn một tiếng nữa, xe đã chờ chúng ta ở dưới rồi!"
"Hạ Lam.." Đúng lúc hai người mở cửa, phía ngoài có một bóng hồng cũng lao tới. Băng qua nam chính, người ấy thâm tình chạy đến trước mặt cô, thân thiết cầm lấy tay cô, xiết chặt "..Cậu và Văn Minh phải đi sao? Mình.. Mình.."
"Hồng Ngọc về rồi à?" Hạ Lam gật đầu, nụ cười treo trên khóe môi mỏng manh nhưng đáy mắt nguội lạnh.
Bạn thân!
Ừ ha ~
Vậy cô bất chấp tìm hiểu sự thật để làm gì?
Níu kéo một niềm hi vọng mỏng manh không thuộc về mình hay sao?
Ừ, nếu điều đó có thể khiến sau này cô không hối hận, Hạ Lam tình nguyện làm, tình nguyện chờ đợi.
Cô thở dài một hơi, tâm trạng chợt buồn chợt vui của Hạ Lam khiến Văn Minh phải để ý. Cô mặc kệ cậu ta, tự lắc lắc đầu cho mọi thứ bay sạch, thôi được rồi, trước hết cứ đợi chuyện bẩn thỉu này lắng xuống trước đã. Hừ, cũng vì nó mà việc khai trương mấy cửa hàng của cô cũng bị hoãn lại vô thời hạn. Cũng may hôm đó mới xem nhà và sắp xếp điều khoản hợp đồng, còn chưa kịp kí tên giao tiền. Nếu không hôm nay bỗng dưng mất một khoản to như vậy, Hạ Lam không ức chết mới lạ!
Cô không mê tiền, nhưng lỗ lãng xẹt như vậy khác nào tự vạch ra vết nhơ trên con đường kinh doanh của cô? Chuyện đó Hạ Lam cầu toàn tuyệt đối không cho phép!
"Thưa thiếu gia, tiểu thư, đã đến nơi rồi ạ!" Xe dừng lại trong gara mờ tối, Hạ Lam chưa kịp định thần, cửa đã được một vị tài xế lạ hoắc mở ra. Cô cùng Văn Minh bước xuống dưới, dĩ nhiên là hai người sẽ phải đi bộ từ đây đến điểm cất cánh của máy bay rồi.
"Tôi xin phép đưa hai người tới chỗ máy bay, phi công đã chờ sẵn rồi ạ!"
"Cô đang không vui?" Hạ Lam và Văn Minh ngoan ngoãn đi phía sau tài xế. Người này có vẻ làm thêm cả chức nghiệp vệ sĩ, động thái cảnh giác của anh ta đúng kiểu đã qua đào tạo. Ây, ông nội Trịnh sợ phóng viên nhào đến đè cô hay lo cháu trai bị người ta hại vậy?
"Cậu thú zị thật.." Hạ Lam bĩu môi, thì thầm "..Lúc này thấy vui được mới tài.. Khác nào bị người ta giám sát đâu chứ! Nếu về miền Nam cũng kiểu này, thà tôi ở đây cho mát!"
"Suy nghĩ thật giống tôi!" Văn Minh gật đầu tán thưởng, không hề báo trước, nhanh chóng và bất lịch sự tóm lấy cổ tay cô! Hạ Lam nhanh tay vung lên muốn tránh, nhưng phản ứng của người bệnh này vốn phi lô gic, mọi cố gắng của cô đều là vô ích! "Chỗ nhàm chán thế này ở làm gì? Đi! Chúng ta đi!"
"Ơ.. Cậu muốn đi đâu?"
Không đợi câu thắc mắc ra đến cửa miệng, Văn Minh đã nhân cơ hội tài xế mải nhìn quanh mà lén lút lôi cô chạy biến về hướng ngược lại. Cả hai hòa chung vào đám đông dày đặc những người và hành lí, hoàn toàn không còn nghe thấy tiếng gào tuyệt vọng của tài xế đáng thương: "TIỂU THƯ! THIẾU GIA! HAI VỊ ĐÂU RỒI? Má.. Kiểu này về thế nào cũng bị trừ lương, tôi khổ quá đi mất.."