Trầm Nịch
Chương 22 :
Ngày đăng: 21:40 18/04/20
Mùng bốn tất niên, Ngũ Tử Ngang lại dẫn theo Ngũ Tử Hoa đi suốt cả ngày. Hôm qua là đến quý phủ của các đại thần nội các, hôm nay chủ yếu là đến thăm bốn vị đại nhân của Công Bộ, Binh Bộ, Lễ Bộ và Hình Bộ, cùng với các quan viên tam phẩm của Đô Sát Viện. Trong đó đa phần các quan viên này đã đến bái niên Vương phủ trong ba ngày tất niên, Ngũ Tử Ngang làm như thế là đáp lễ, cho dù mọi người biết rõ Lương Vương đang lợi dụng ngày tất niên để lôi kéo giao tình với các vị đại quan, nhưng cũng không có ai lắm miệng, nhiều nhất là oán thầm một phen. Dù sao được Lương Vương đến bái niên xem như đã rất nể mặt.
Lại đến trời tối, Ngũ Tử Ngang mang theo một bụng đầy rượu cùng Ngũ Tử Hoa một bụng đầy thức ăn trở về Vương phủ. Cô nãi nãi đã an giấc, để cho Ngũ Tử Hoa cũng sớm về phòng nghỉ ngơi, Ngũ Tử Ngang quay trở lại biệt viện của mình. Ngẩng đầu nhìn tấm biển treo trước viện, Ngũ Tử Ngang phân phó Ngũ Hiến đang đi theo ở phía sau, “Bảo Ngũ Huyền sửa lại tên của nơi này, đổi thành Độc Tâm Cư.”
“Vương gia?” Ngũ Hiến sửng sốt, “Vô Ưu Cư không tốt hay sao? Độc Tâm Cư…Vương gia sắp đại hôn rồi, muốn sửa thì cũng sửa thành cái gì vui mừng một chút.”
“Cứ sửa thành Độc Tâm Cư, bảo Ngũ Huyền ngày mai tìm người sửa lại.” Ngũ Tử Ngang bước vào phòng ngủ, nhốt Ngũ Hiến ở ngoài cửa. Sờ vào cái mũi xém tí nữa đã bị dập của mình, Ngũ Hiến lẩm bẩm, “Vì sao Vương gia lại đột nhiên nóng nảy như vậy, chẳng lẽ hôm nay ở bên ngoài bị chọc giận?” Ngẫm lại Vương gia của hắn bị tước thái ấp, trở lại kinh thành còn phải lôi kéo giao tình xung quanh, Ngũ Hiến hiểu được một chút vì sao tâm tình của Vương gia không vui. Không hề lắm lời, hắn xoay người bỏ đi, tìm quản gia Ngũ Huyền.
Hài cũng không cởi ra mà cứ nằm như vậy trên giường, trên mặt của Ngũ Tử Ngang rốt cục không thể giữ nổi nụ cười. Không phải bởi vì mỉm cười cả ngày nên mặt cương cứng, mà là hắn không muốn cười, cười không nổi. Ngày mốt hắn sẽ quay về Lương Châu, chẳng lẽ trước khi rời khỏi kinh thành mà vẫn không được gặp Hoàng Thượng? Ngũ Tử Ngang cảm thấy thật phiền lòng, phiền đến mức hắn muốn tìm người đánh cho một trận. Làm cho bản thân tỉnh táo một chút, hắn nhắm mắt suy nghĩ biện pháp. Đến khi mở mắt ra thì hắn lại mỉm cười. Đứng lên rửa mặt, thay đổi xiêm y, hắn ra khỏi cửa, đi thẳng đến trù phòng.
Dây cầm bị đứt, ngón trỏ ở tay phải bị cắt một đường, tuy rằng trong cung còn có cầm, bất quá Tần Ca lại không thể tiếp tục gảy cầm, ngay cả bút cũng không thể đụng vào. Sau một hồi đọc sách thì bàn tay lại đông lạnh cứng đờ, nhưng không tiện ôm noãn lô, đọc thêm vài trang thì Tần Ca liền đặt sách sang một bên. Mấy ngày qua một số nơi cũng có tuyết rơi, bất quá đều là những trận tuyết làm cho người ta yêu thích, mà không phải đại tuyết dẫn đến thiên tai. Tần Ca thở phào nhẹ nhõm, tất niên mà gặp phải thiên tai thì năm sau sẽ không phải là một năm tốt lành, sẽ khiến cho dân chúng khủng hoảng.
Mấy ngày qua trong kinh thành không có tuyết rơi, nhưng lại lạnh thêm một chút. Tần Ca không muốn xuất môn, đi ra ngoài một hồi thì tay chân lại lạnh lẽo. Hôm qua đứng bên ngoài một lúc thì gót chân phải lại bị tổn thương do giá rét, hiện tại vừa ngứa vừa đau, rất khó chịu. Tần Ca cũng không bôi cao chống nứt nẻ, hắn không thích cái cảm giác nhầy nhụa đó, hơn nữa có thoa cũng vô dụng, tay chân của hắn cứ đến mùa đông sẽ lại như thế.
“Hoàng Thượng, vãn thiện mà ngài cũng chưa ăn, để nô tài bảo ngự thiện phòng chuẩn bị một chút điểm tâm.” Ôn Quế đi vào hỏi nhỏ.
Tần Ca ôm noãn lô trong tay, chỉ lắc đầu, “Không cần, trẫm không đói bụng. Ngươi lui xuống đi, trẫm có việc sẽ triệu ngươi.”
“Dạ.” Trong mắt của Ôn Quế hiện lên lo lắng, hắn lặng lẽ lui xuống.
Hạ thân đã bớt đau hơn rất nhiều, bất quá mấy ngày nay khi dùng bữa vẫn phải đặc biệt chú ý. Bốn ngày qua đều dùng cháo, Tần Ca làm sao có khẩu vị thèm ăn, chỉ có thể chờ đến khi vết thương hoàn toàn lành lặn thì hắn mới có thể ăn uống bình thường, chẳng qua cho dù vết thương có lành thì hắn cũng không có nhiều khẩu vị. Uống mấy ngụm trà, không có việc gì làm, Tần Ca lại cầm lên quyển sách. Chợt nghe bên ngoài có tiếng bẩm báo của Ôn Quế, “Hoàng Thượng, Lý phó thống lĩnh cầu kiến.”
Nhịp tim của Tần Ca đập kịch liệt, tiếp theo hắn nâng tách trà để tránh đi ánh mắt chăm chú của Ngũ Tử Ngang. Tử Ngang….muốn ngủ cùng với hắn hay sao? Không, vừa rồi Tử Ngang bảo rằng sẽ ngủ với Khổng Tắc Huy. Nhưng cho dù là như vậy, nghĩ đến việc Tử Ngang thỉnh cầu hắn lưu lại, Tần Ca liền cảm thấy hô hấp bất ổn. Từ nhỏ học làm đế vương đã dạy cho hắn có thể hoàn mỹ khống chế cảm xúc của mình, suy tư một lúc lâu thì hắn mới có thể mở miệng, “Được rồi, trẫm quả thật cũng có một số việc muốn nói với ngươi. Bất quá ngươi cũng không phải chưa từng ngủ cùng giường với trẫm, lúc này còn già mồm làm cái gì?” Không bị bệnh, Tử Ngang có thể nguyện ý đồng giường cộng chẩm với hắn hay sao?
“Hoàng Thượng!” Vẻ mặt của Ngũ Tử Ngang trở nên kinh hỉ và ngượng ngùng, giống như một đại cô nương đang nũng nịu mà nói, “Nếu Hoàng Thượng không chê, ta, ta đêm nay có lẽ nên ngủ cùng Hoàng Thượng. Khổng thống lĩnh buổi tối ngáy to lắm.”
“Làm sao ngươi biết?” Tần Ca chỉ nói theo phản ứng của bản năng.
Ngũ Tử Ngang lập tức nói, “Trước kia có một lần không cẩn thận gặp phải Khổng thống lĩnh đang ngủ, ta nghe thấy hắn ngáy to như sấm.”
Không nghi ngờ Ngũ Tử Ngang, thậm chí là vui mừng, Tần Ca chỉ gật đầu, “Vậy đêm nay ngươi ngủ cùng với trẫm.” Đầu lưỡi như đang phát run.
“Tạ Hoàng Thượng!” Ngũ Tử Ngang thật cao hứng a, Tần Ca nhìn thấy, hắn chỉ tiếp tục uống trà, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
_________________
Dont worry about anything
Just do what you love and you believe its true
Hey, BEST FRIEND, Im waiting for you!!