Trọng Nham
Chương 19 : Người trong lòng
Ngày đăng: 21:10 19/04/20
“Cái gì?”
Trọng Nham hít sâu một hơi: “Hiện tôi đang giữ một món đồ có liên quan tới khu đất sắp tới đây Thái Phong sẽ đấu thầu.”
“Cái gì?!” Cung Chất tựa hồ sửng sốt một chút, lập tức đề phòng hỏi lại: “Cậu là ai?”
“Tôi là thực tập sinh ở Thái Phong.” Trọng Nham khẽ thở ra một hơi, cảm thấy mình so với vừa rồi đã bình tĩnh hơn một chút: “Vô tình tìm được một món đồ, có liên quan tới bí mật thương mại của Thái Phong, tôi muốn gặp mặt giao lại cho anh.”
Cung Chất trầm mặc một chút: “Nếu là thực tập sinh, sao cậu không đưa cho sếp của mình? Cậu làm ở phòng nào?”
Trọng Nham nhìn trời liếc mắt xem thường, cậu trước kia vẫn cảm thấy con người Cung Chất rất ngốc nghếch, không có tâm nhãn, cũng chả bao giờ biết cảnh giác với người ngoài.
“Chẳng lẽ anh hy vọng bí mật của Thái Phong được truyền ra cho cả công ty biết?”
Cung Chất do dự một chút: “Tôi nhắn cho cậu số điện thoại của anh hai tôi, cậu tự nói với anh ấy đi.”
“A, đừng, ngàn vạn lần đừng làm thế.” Trọng Nham tâm nói, lão tử không nợ anh ta, cần gì phải nói cho anh ta biết?
“Sao?”
Suy nghĩ Trọng Nham thay đổi rất nhanh: “Tôi chỉ làm thực tập một thời gian ngắn ở Thái Phong, không muốn để boss biết được tôi có bí mật thương mại của công ty.”
Thanh âm Cung Chất thản nhiên: “Sao tôi tin được cậu?”
Trọng Nham đáp: “Vậy thì trưa mai, anh tới trước cửa Thái Phong chờ tôi, như vậy là được rồi chứ?”
Cung Chất tạm dừng một chút nói: “12 rưỡi trưa mai, gặp nhau tại quán cà phê tầng 2 cao ốc Thái Phong.”
Tâm tư đang treo lơ lửng của Trọng Nham khẽ rơi xuống: “Được.”
Chỉ cần Cung Chất đồng ý gặp cậu, vậy cậu sẽ có cơ hội được thẳng mặt nghe anh ta nói một câu “Cám ơn”. Trọng Nham đối với lời cảm ơn này quả thực có một loại chờ mong gần như cố chấp.
Có lẽ là do ban ngày suy nghĩ nhiều ban đêm sẽ nằm mơ, cho nên một đêm này, Trọng Nham lại mơ thấy Cung Chất ở kiếp trước.
Không còn giống dĩ vãng, hình ảnh Cung Chất vẻ mặt tuyệt vọng đứng ở nơi tối tăm khiến người ta hít thở không thông luôn ám ảnh tâm trí hắn kia, mà là hình ảnh Cung Chất hai mắt sáng ngời, khóe môi cong cong đầy ý cười khi bọn họ mới gặp nhau.
Cậu ấy đứng tựa mình vào lan can ban công nơi tổ chức bữa tiệc, hai má đỏ hây hây, trong mắt mang theo men say mê muội, ngốc hồ hồ mà mỉm cười không ngừng. Trọng Nham lúc ấy đang đứng ở cạnh cây cột đối diện gọi điện thoại, nhìn thấy thanh niên xinh đẹp không ngừng cười ngây ngô, bất tri bất giác cũng cười theo.
Tần Đông An không chịu nói, chỉ phăng phăng kéo cậu xuống lầu, thẳng tới chỗ trống trải cạnh sân thể dục, sau đó lại nhìn trái nhìn phải, rồi kéo cậu tới bậc cầu thang ngồi xuống.
“Ông đã đi đâu vậy?” Tần Đông An vẻ mặt nghiêm túc nhìn cậu: “tôi vốn muốn rủ ông cùng đi ăn trưa, vừa xoay người đã không thấy ông đâu.”
“Tôi đi tìm Cung Chất.” Trọng Nham bị ánh nhìn chăm chú của cậu ta khiến cho có chút sợ hãi: “Ách, có chút chuyện.”
“Chuyện gì?”
Trọng Nham cảm thấy câu hỏi này có chút cổ quái: “Rốt cuộc là ông bị làm sao vậy?”
Tần Đông An chán nản nhìn thằng bạn: “Hôm qua tôi quên hỏi, ông lấy số điện thoại của Cung nhị thiếu gia làm gì?”
“Có việc mà…” Trọng Nham cảm thấy thái độ của Tần Đông An hôm nay rất lạ: “Ông có chuyện gì thì nói đi?”
Tần Đông An khó nhọc nuốt nước miếng: “Ông trước kia đã từng gặp anh ta?”
“Từng gặp.” Trọng Nham cảm thấy vấn đề này thực kỳ quái: “Nếu chưa gặp sao tôi có thể biết anh ta được?”
Tần Đông An ánh mắt đảo loạn: “Vậy…ông cảm thấy con người anh ta thế nào?”
Trọng Nham nghi hoặc nhìn cậu ta, cậu cảm thấy Tần Đông An hôm nay thật quái lạ: “Ông có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, chúng ta không phải anh em sao?”
Tần Đông An hít sâu một hơi, vẻ mặt giống như sắp hy sinh vì việc nghĩa: “Vậy tôi nói thẳng nhé.”
Trọng Nham khó hiểu muốn cười.
“Không phải ông đối với Cung Chất có suy nghĩ đặc biệt gì đấy chứ?” Tần Đông An khẩn trương nhìn cậu.
“Cái gì… đặc biệt?” Trọng Nham bỗng nhiên bị nói lắp.
Trọng Nham nhìn trái nhìn phải, đè thấp giọng thì thầm: “Giờ chúng ta đã là anh em thân thiết với nhau, tôi nói thẳng ha. Người đó, chính là Cung nhị thiếu gia ấy, người ta đã có người trong lòng rồi.”
Trọng Nham trong đầu ầm ầm nổ vang như bị sét đánh: “…Cái gì?!”
Hết