Trọng Sinh Chi Hoàn Khố

Chương 13 : Kiều diễm

Ngày đăng: 09:45 18/04/20


Buổi trưa khách hành hương ở tế đàn rất ít, hai gã tiểu sa di yên lặng dọn dẹp tuyết trong đình, tận chức tận trách, cây bồ đề vàng bên ngoài bức tường phía tây được dành riêng để treo pháo đỏ, là cây cầu phúc, pháo hồng nổ theo gió bay vào, rớt ở trên mặt tuyết, tích tụ thành những bông hoa màu hồng.



Hương khói dày đặc hun cho đầu óc Lạc Ngọc choáng váng, hắn hướng chỗ ngồi bên trái sách sẽ né qua, không chú ý một cái, suýt nữa chạm vào phụ nhân đi dâng hương. Phu nhân mặc xiêm y vải thô màu xanh lam, tóc búi thành một đoàn dùng trâm cố định, không trang điểm nhưng giơ tay nhấc chân có vài phần thướt tha, trên cánh tay cầm rổ hương nến.



Bởi vì né tránh, trong rổ rơi xuống mấy cây hương, Lạc Ngọc xoay người cúi xuống nhặt lên, trả lại cho nàng, cười hỏi: “Phu nhân cũng đến tự cầu phúc sao?”



Sáng sớm khi gặp Hàn Đông Lâm, hắn đoán là theo Hàn lão phu nhân tới, quả nhiên.



Lúc này Hàn lão phu nhân còn chưa già, thái độ người làm mẹ thong thả, vừa thấy liền biết ôn nhu dễ thân, không giống như năm đó, tàn ác, cả người thích châm chọc, năm tháng đau khổ khiến nàng trở nên chanh chua, rất khó ở chung. Nàng rất chán ghét Lạc Ngọc, thế cho nên ở thời điểm Lạc Ngọc thất vọng nghèo túng, nàng ngay cả châm biếm cùng nhạo báng cũng không thèm bố thí cho, làm cho phủ tướng quân cùng hắn không có liên quan gì, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn cũng rất có ích.



Kỳ thật cũng là Lạc Ngọc gieo gió gặt bão, hắn làm nhiều chuyện thiếu đạo đực như vậy, ai cũng đều khó tha thứ.



“Đúng vậy, lúc trước không có thời gian, thừa dịp tháng giếng đến để thắp nén hương.” Hàn phu nhân thân thiết nói, đối với vị thiếu niên dun mạo tuấn tú trước mặt này ấn tượng không tồi, nhìn quần áo đoán rằng chắc là xuất thân nhà quan, nói chuyện ôn hòa như vậy, “Tiểu quan nhân là tự mình tới, hay là cùng người trong nhà tới?”



Sắc môi nàng tương đối tái nhợt, vẻ mặt tiều tụy, mang theo dáng vẻ mỏi mệt, vừa nhìn là biết thân thể không tốt, thường xuyên sinh bệnh.



“Cùng tổ mẫu tới, thuận đường cúi chào bồ tát, phù hộ ta tỷ thí thuận lợi.” Lạc Ngọc nói.



“Tỉ thí? Tiểu quan nhân là đệ tử Ứng Thiên học viện?” Nàng buông rổ, cười mỉm, nhìn tuổi Lạc Ngọc cũng không sai biệt lắm với đứa con nhà mình, cố gắng lại hiểu biết.



“Đúng vậy.”


« Trời lạnh như vậy, ngươi còn muốn đọc sách sao, ngày mai lại xem. » Lạc Ngọc có ý tốt nói, kéo chặt áo bông, lãnh đến lui thành một đoàn, lạnh đến tận xương, ngón tay cứng ngắc, ngồi đọc sách chẳng phải chịu tội.



Hàn Đông Lâm như cũ không đáp, lưng thẳng tắp, giống như là không cảm thấy khí lạnh đang thấm vào trong sương.



Lạc Ngọc mặt nóng dán mông lạnh,  hiểu được trong lòng người này rối rắm nhăn nhó, nên cũng không đi phiền hắn, cởi quần áo, duỗi lưng nằm trên giường. Mắt hắn hướng ra ngoài nằm xuống, đệm giường và chăn đều dày, mềm mại thật thoải mái, dễ chịu muốn chết, nhàn hạ trở mình, làm ầm ĩ không yên, cuối cùng mệt mỏi, mờ mịt tiến vào mộng đẹp.



Lúc nửa đêm, ngọn đèn lay động hôn ám, ngọn đèn vang lên tiếng nổ lách tách lách tách, một lúc lâu sau, trong phòng không thấy năm ngón tay, ngọn đèn cháy hết, lửa tắt.



Hàn Đông Lâm tính toán đọc sách cả đêm, nhưng hiện tại tối thành như vậy, không có cách nào khác nhìn tiếp, nhưng hắn rất buồn bực, không xem được nhiều nội dung, người nọ ở trên giường ngủ say sưa, thỉnh thoảng xoay người.



Hắn giãy dụa thật lâu, cuối cùng cất sách đi, nhẹ tay nhẹ chân cởi giày cởi áo, chui vào trong chăn ấm áp.



Hiển nhiên là do chăn bị vén lên khiến cho gió thổi vào, trong lúc ngủ mơ Lạc Ngọc lầm bầm. Lại lăn qua lăn lại,  một phen ôm chặt lấy thân thể lạnh lẽo của hắn, tất cả hơi thở đều phun vào cái cổ mẫn cảm của hắn.



Hàn Đông Lâm sợ tới mức cứng ngắc cả người, kinh hoảng không biết làm sao, tim đều muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đầu choáng váng não nóng lên yết hầu sít chặt, nghĩ muốn đẩy hắn ra, nhưng lại sợ làm cho người tỉnh lại, vậy rất là xấu hổ. Vì thế cứng ngắc, vẫn không nhúc nhích, thẳng tắp giống như gậy gỗ, không dám chợp mắt, không biết bao lâu, tay ở trên lưng trượt xuống, hắn như được đại xá, sống chết hướng ra bên ngoài, nửa người còn lộ ra khỏi chăn, mặc dù lạnh đến run lên, lại an tâm không ít.



Ngoài phòng tuyết bay lả tả, trải một sân thật dày, gây sức ép đến hơn phân nửa buổi tối, thật sự rất mệt, một khi trầm tĩnh lại, thân thể buổn ngủ không thể chống cự, mi mắt nặng ngàn cân, hắn rốt cục ngủ.



Dục niệm mọc lan tràn trong lòng thiếu niên, trong mộng lại tự dưng sinh ra một chút huyền ảo,  la trướng buông xuống, lụa mỏng lay động, thấy không rõ ràng, một người mảnh khảnh đang cưới ở trên đùi hắn, ôm lấy cổ hắn, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cúi đầu cười tươi, trước mắt thật mơ hồ, hắn không thấy rõ diện mạo của người nọ, còn mơ hồ cảm thấy thật quen thuộc.



Hắn kinh sợ không thôi, muốn chạy trốn, nhưng bóng đè cố tình dây dưa, lư hương màn hồng, gió xuân đầy phòng, ngoài phòng thơm mát. Hải đường tươi đẹp rực rỡ, mở ra một mảnh đỏ tươi vô biên vô hạn, rực rỡ mà huyết lệ.