Trọng Sinh Đích Nữ Cuồng Hậu

Chương 27 : Mặt rồng giận dữ

Ngày đăng: 22:31 22/04/20


Quân Vũ Thần nghe được, lại càng thêm tức giận. Ngay cả khi Lạc Khuynh Hoàng không có nói rõ, hắn cũng có thể biết loại đồ ăn Lạc Khuynh Hoàng được cấp là cái gì, nếu không thì một Lạc Khuynh Hoàng tính tình dịu dàng như vậy, lại không thể chịu được, chạy ra ngoài đi ăn cơm ? !



Còn không biết Vương U Nhược xưa nay đã ngược đãi Lạc Khuynh Hoàng như thế nào nữa , đáng tiếc Lạc Khuynh Hoàng đứa nhỏ này tính tình quá mức ôn hòa thiện lương, bị người khi dễ thành như vậy rồi mà còn thay nàng ta nói chuyện!



Không được. Hắn tuyệt không thể để cho Lạc Khuynh Hoàng chịu ủy khuất như vậy, nếu không làm sao xứng đáng với linh hồn tỷ tỷ đã khuất ? !



Lạc Khuynh Hoàng thu liễm lãnh ý nơi khóe mắt, dịu ngoan nhu thuận nhìn vẻ mặt biến hóa trên mặt Quân Vũ Thần, ở chỗ sâu trong con ngươi đen như mực hiện lên một tia tinh quang. Vương U Nhược sẽ không hay ho đâu nha .



“Người tới! Lập tức tuyên đại tướng quân cùng thiếp thất Vương U Nhược tiến cung cho trẫm !” Quân Vũ Thần trên đầu gân xanh bạo khởi, trong mắt tản mát ra quang mang lợi hại.



Lạc Khuynh Hoàng nghe xong, lập tức nói, “Hoàng cữu, trăm ngàn lần đừng trách tội phụ thân cùng Nhị di nương a. Đều là Khuynh Hoàng không hiểu chuyện!”



“Khuynh Hoàng đừng sợ, có hoàng cữu ở đây, không có ai có thể khi dễ ngươi!” Quân Vũ Thần nhìn đến Lạc Khuynh Hoàng vừa sợ hãi lại còn thay người suy nghĩ , tức giận trong lòng không chỉ không bình ổn ngược lại càng tăng lên, Khuynh Hoàng dịu dàng thiện hiểu ý người như vậy, bọn họ lại có thể khắt khe cho được? !



Lạc Khuynh Hoàng gật gật đầu, trong mắt phủ lên một màn sương mù, mang theo vài phần nghẹn ngào nói, “Khuynh Hoàng đột nhiên thật nhớ mẫu thân!”



Quân Vũ Thần nghe lời Lạc Khuynh Hoàng nói, trong mắt hiện lên một chút cảm xúc phức tạp, trầm mặc một hồi, hắn trầm giọng nói, “Người tới! Truyền ý chỉ của trẫm. Nữ nhi của trưởng công chúa Lạc Khuynh Hoàng bát nhã trí tuệ, dịu dàng hiền thục, được lòng của trẫm, nay tứ phong Khuynh Hoàng quận chúa!”
Lạc Khuynh Hoàng thấy thế, cũng quỳ cùng Lạc Nguyên và Vương U Nhược, nói, “Hoàng cữu, Nhị di nương cũng là muốn tốt cho Khuynh Hoàng, ngài cũng đừng trách cứ nàng .”



“Khuynh Hoàng, ngươi chính là rất nhu nhược mới có thể bị khi dễ! Lần này hoàng đế cậu phải thay ngươi làm chủ!” Quân Vũ Thần đem Lạc Khuynh Hoàng nâng đứng lên, nhìn Vương U Nhược liếc mắt một cái, nói, “Đại tướng quân thiếp thất Vương U Nhược, không có phụ đức, khắt khe đích nữ, vả miệng hai mươi cái, một tháng không thể xuất môn!”



Nói cho hết lời, Vương U Nhược sắc mặt lại trắng vài phần, Quân Vũ Thần quát, “Vương thị, ngươi có phục hay không? !”



“Thần phụ nguyện bị phạt!” Vương U Nhược nào dám nói chữ không, sợ hãi đáp. Tuy rằng vả miệng hai mươi cái có mất mặt, nhưng so với hình phạt khác mà nói đã nhẹ rồi . Quân Vũ Thần dù sao cũng nhìn vài phần mặt mũi của Lạc Nguyên cùng lễ bộ thị lang Vương Càng.



“Khuynh Hoàng, từ ngươi tự mình động thủ như thế nào?” Quân Vũ Thần nâng mắt nhìn về phía Lạc Khuynh Hoàng.



Lạc Khuynh Hoàng vội vàng đáp, “Từ sau khi mẫu thân qua đời vẫn là Nhị di nương đem Khuynh Hoàng nuôi lớn, Khuynh Hoàng có thể nào động thủ đánh di nương ? Ta xem không bằng làm cho Trương ma ma bên người di nương xuất thủ đi.”



Một lời nói hợp tình hợp lý. Càng thể hiện phong phạm tiểu thư khuê các của nàng, nhẹ nhàng đem việc quăng cho Trương ma ma. Bị nô tỳ của chính mình vả miệng, chỉ sợ so với bị Lạc Khuynh Hoàng vả miệng càng làm cho Vương U Nhược chịu không nổi.



“Khuynh Hoàng thật sự là hiểu chuyện. Người tới, đi ngoài điện đem Trương ma ma tiến vào.” Quân Vũ Thần tán thưởng nhìn Lạc Khuynh Hoàng liếc mắt một cái, nói.