Trùng Sinh Chi Phúc

Chương 44 : Truy vấn

Ngày đăng: 13:50 30/04/20


Mặt của Lương Tuấn Hy đông cứng lại, hắn vốn nghĩ chiếc ngoa tử này sớm rớt mất, lại không ngờ rằng nó nằm trên tay nàng. Hắn sợ nàng hiểu lầm mình biến thái lập tức khẩn cấp xua xua tay giải thích: “Không phải ta trộm của nàng đâu, tuyệt đối không phải!”



“Ta biết, bởi nó không phải của ta.” Niên Khai Điềm gật đầu nhìn hắn, âm thanh bình tĩnh đáp. Đôi mắt khép hờ quan sát rất tỉ mỉ tuấn dật chi dung của đối phương, như muốn từ đó nhìn ra thứ gì khác.



Lương Tuấn Hy lập tức bị hách không nhẹ, không phải của nàng? Tay hắn cẩn cẩn dật dật sờ soạng trên đôi hài, rõ ràng sau gót có tên của nàng a, đây là hắn không thể nhầm được. Hắn cũng không dám mở miệng nghi vấn nàng, bởi nàng nói không phải của mình chính là không phải. Nếu nàng chê hắn chạm vào không cần nàng sẽ nói đồ đó ta không lấy nữa, chứ không nói như vậy.



“Vậy ngươi lấy từ đâu?” Niên Khai Điềm đoạt lại đôi hài, dùng tay nâng lên lại chụp trở về vài lần. Đôi hài này hôm qua nàng nhìn rất kỹ rồi, hệt như kiểu hài của nàng vậy. Nàng đoán là có người cố ý dùng nó đưa cho Lương Tuấn Hy, dụ hắn cắn câu.



“Ta nhặt ngoài đường nghĩ là của nàng nên mới mang về.” Lương Tuấn Hy mím môi một lúc mở miệng nói dối. Tai hắn lúc này sớm đỏ bừng nhưng tóc dài che lại nên không thể nhìn ra được. “Nàng xem, sau gót còn thêu tên của nàng, nên ta mới...”



Niên Khai Điềm cắn răng bức chữ cắt ngang lời của hắn: “Ngươi nói dối, còn dám gạt ta?” Mặt cũng xề gần gò má của của, giống như chỉ cần hắn nói thêm câu nào khiền nàng phật ý nàng sẽ lập tức cắn người vậy. Đúng là bên trên có tên nàng nhưng đôi này nàng chưa từng nhìn thấy qua, ý đồ bị người hãm hại quá rõ ràng hắn còn muốn che giấu?



“Ta...ta nào có.” Lúc này nhìn Lương Tuấn Hy hệt một tiểu tức phụ bị mẹ chồng khi dễ vậy, đầu cúi thấp thấp, hai tay giấu dưới chăn dầy đan chặt lại với nhau. Nàng gần hắn như vậy a, hắn có thể cảm nhận rõ khí tức của nàng đã phả lên gò má của mình.



Niên Khai Điềm hung hăng túm cằm của hắn đối diện mình, lại gằng giọng hỏi: “Nói, có phải có người đưa cho ngươi gạt ngươi ra ngoài hay không?”



“Điềm Điềm, có phải sáng này này dùng hà liên trà súc miệng không, thật thơm.” Hắn vội vã chuyển sang đề tài khác. Chuyện này cũng qua rồi, lại tìm không ra tiểu hài kia làm sao mà tra ra được.



Lúc này khí tức của hai người quyện vào nhau, chỉ còn kém một chút nữa là đầu mũi đã chạm tới. Mắt của Niên Khai Điềm hạ xuống, nhìn đôi môi có chút cứng lại không có hồng sắc như bình thường của hắn lập tức giật mình hồi vị trí cũ. Tim nàng đập cực nhanh, liên tục hít thở trấn an.



Lương Tuấn Hy cũng không khá hơn nàng chút nào. Mặt của hắn vốn là vì bệnh mà tái nhợt nay lại thấu hồng nhìn chẳng như bệnh nhân tý nào. Sao hôm nay nàng chủ động gần hắn như vậy? Hắn cùng nàng còn chưa từng thân mật như vậy a.



“Điềm Điềm...”




Nàng đến viện chỉ thấy Niên Nhạn Thanh một mình nhìn gốc cây bạch dương to sừng sững lại vì đông mà rụng hết lá. Nhìn đến nhập thần, ngẩng người để đám nha hoàn đứng ở phía sau nàng ta hành lễ xong nàng ta vẫn chưa hồi được thần.



Niễn Khai Điềm hiếu kỳ phất tay cho đám nha hoàn miễn lễ, nàng tiến đến bên cạnh Niên Nhạn Thanh, đứng ở góc nhìn của nàng ta, nhìn lên cây. Nào có cái gì a?



“Đường tỷ là đang nhìn thứ gì?”



Niên Nhạn Thanh giật mình một cái, quay sang cười gượng: “Đường muội đến từ lúc nào a! Mau vào trong ngồi tránh nhiễm lạnh.”



“Đến từ lâu lắm rồi, chỉ là người nào đó không để ý đến mà thôi.” Niên Khai Điềm theo chân nàng ta bước vào trong phòng, cũng không quên trêu một câu.



Không khí trong phòng so với ở ngoài ấm hơn rất nhiều, thế nên Niên Khai Điềm tháo áo choàng của mình ra đưa cho nha hoàn treo lên. Nàng mỉm cười hỏi: “Đường muội không ở a?”



“Ân, sáng sớm không biết đã đi đâu rồi.” Nhắc đến Niên Tuệ Nhàn, Niên Nhạn Thanh có chút buồn bã nhưng lại rất nhanh biến mất. Nàng châm cho Niên Khai Điềm một ly trà: “Đường muội đến tìm ta là vì chuyện gì a?”



Niên Khai Điềm lấy hai hộp lễ vật đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Niên Nhạn Thanh: “Tặng lễ, đây là lễ vậy muội đến kinh thành mua được, hy vọng hai người thích a!”



“A.” Tiếu ý trên mặt Niên Nhạn Thanh càng sâu hơn vài phần: “Vậy đa tạ đường muội a.”



“Cũng là nên làm mà thôi.” Niên Khai Điềm cũng cười hồi. Không biết từ lúc nào nàng cảm thấy vị đường tử này rất dễ nói chuyện, có lẽ là do nàng thay đổi nên nàng ta cũng không có ghét nàng như đời trước nữa.



Nói qua một lúc Niên Khai Điềm cũng rời đi.