Truyền Nhân Trừ Ma: Bạn Trai Tôi Là Cương Thi
Chương 329 : Không phải giá áo túi cơm
Ngày đăng: 16:54 30/04/20
“Không có.” Thương Sùng vùi đầu vào cổ Sở Niệm, thanh âm trầm thấp làm cho tim cô cảm thấy ngứa ngáy. “Chỉ là mấy ngày không được gặp em, rất nhớ em mà thôi.”
Thương Sùng yên ổn mấy ngày nay trong phòng tạm giam chính là để xuất hiện tối nay mà thôi.
Hắn biết Tư Đồ Nam sẽ dùng một loạt phương pháp ngăn cản mình tới, hắn cũng biết nếu mình thiếu kiên nhẫn, sẽ đem đến hậu quả gì cho Sở Niệm.
Sự việc ở quỷ tiết dường như đơn giản hơn nhiều so với những gì hắn dự đoán. Nhưng mà những lời của Tử Lam Sam trước khi rời đi chính là hồi chuông cảnh báo vang lên trong đầu hắn.
Hắn phải vất vả giấu diếm mọi việc để khỏi bại lộ nên ngoại trừ việc nói nhớ cô thì hắn không biết phải nói thêm gì với Sở Niệm.
Nhắm mắt lặng yên thở dài, Thương Sùng dùng tay nâng khuôn mặt xinh xắn của Sở Niệm lên, tuy hắn có thể thấy rõ những ngờ vực trong mắt cô, nhưng rõ ràng đây không phải là lúc để kể lại chuyện xưa.
“Nha đầu, em nghe lời anh. Có nhiều chuyện giấu em, cũng vì bất đắc dĩ mà thôi. Hơn nữa, lúc này anh cũng không thể giải thích thêm đièu gì cho em cả. Anh đảm bảo với em, sau khi mọi chuyện giải quyết hết rồi anh sẽ đem tất cả mọi chuyện rõ ràng rành mạch mà kể lại cho em nghe…tìm MeoMup trên FB nha các bạn.
Phải giấu diếm mọi chuyện thật sự quá vất vả, nếu như mọi việc đều định sẵn sẽ phải phơi bày ra thì Thương Sùng tình nguyện sẽ tự mình nói cho Sở Niệm nghe.
Sở Niệm đứng yên, chân mày nhăn tít. Cô thừa nhận mình có rất nhiều việc cần phải hỏi rõ bà nội và Thương Sùng.
Ánh mặt trời buổi sớm làm cho khuôn mặt bé nhỏ của cô có chút tái nhợt, sự mỏi mệt và rối rắm đan quyện trong ánh mắt của cô.
Cô đành nhìn sang nơi khác, sợ rằng nếu nhìn vào mắt hắn thì sẽ không còn nhận ra được suy nghĩ thật lòng của mình nữa.
Lần đầu tiên giữa hai người có chút xấu hổ, có chút trầm mặc không nói nên lời. Lúc sau, cô nói: “Chờ tới sau này cũng được, nhưng mà Thương Sùng, có một việc em muốn anh trả lời em lúc này.”
Thương Sùng do dự vài giây, nhấp nhấp môi mỏng gật đầu nói: “Được, em hỏi đi.”
Căn bản cô cho rằng mình ra ngoài được là nhờ có Vương Lượng, cũng còn may, còn may…cuối cùng cũng có chút việc mà cô ấy cảm thấy bình thường.
Vô cùng áy náy thở dài, Thương Sùng dặn dò Sở Niệm: “Trước khi anh được thả, em nhớ phải tự chiếu cố bản thân mình cho tốt.”
Sở Niệm gật gật đầu, xoay người đi lên lầu.
Cả đêm vất vả làm cho cô hoàn toàn kiệt sức, nhưng khi ngồi trên giường Sở Niệm lại không sao ngủ được.
Không muốn nói gì cùng bà nội, cô lúc này chỉ muốn một mình yên lặng mà thôi.
Trằn trọc không ngủ được lăn lộn trong chăn không biết đến bao lâu, Sở Niệm đứng dậy, đem notebook đặt lên đùi.
Quen tay mở một trang web, cảm giác quen thuộc cuối cùng làm trong lòng cô thoải mái không ít.
Ngẫm lại thì từ khi ở bên Thương Sùng tới nay cũng đã ba bốn tháng không có xem qua nơi này.
Giao diện vô cùng đơn giản, một câu viết Sở gia thanh khiết tiểu điếm LOGO, đây chính là trang web đuổi ma mà Sở Niệm lập ra
- --
Trì Đường bảo rằng: Truyện vào mạch chính rồi, cả nhà đã sẵn sàng chưa?
Mèo hỏi rằng: Ủa chứ bữa giờ, Ao Kẹo cho bọn này đọc cái gì dzợ? Hổng phải truyện chánh thức xao?!?!