Tù Phi Tà Vương

Chương 168 :

Ngày đăng: 06:26 19/04/20


“Khanh Trần, nếu ngươi muốn có hài tử, ta cũng có khả năng sinh cho ngươi một đứa!”



“Ngươi không xứng, hài tử của cô vương chỉ có thể từ Hoa Mị Nô kiếp sau sinh hạ!” Vẻ mặt hắn khinh thường.



“Nhưng nàng căn bản là không thể…”



“Ngươi câm miệng, nếu không phải bởi vì ngươi mà Mị Nô có thể như vậy sao? Nàng đã yêu cầu cô vương buông tha cho ngươi một lần, nhưng ngươi

cũng biết tính tình của cô vương, cô vương sẽ không khiến bất cứ người

nào có lỗi với người của cô vương dễ chịu, đối với ngươi cũng sẽ giống

như thế.”



“Nàng ấy luôn luôn biết đến một ngày!” Tô Tĩnh Uyển nhìn Hiên Viên

Khanh Trần biến sắc, đột nhiên đi nhanh tiến lên nắm lấy cổ nàng.



“Tô Tĩnh Uyển, nếu ngươi dám nhiều lời thêm một câu nữa, cô vương sẽ khiến ngươi chết ngay lập tức.”



Yết hầu bị xiết chặt, không khí càng ngày càng rất thưa thớt, mặt Tô

Tĩnh Uyển đỏ lên cũng không giãy dụa, “Khanh Trần, ngươi ta phu thê mấy

năm, ta giúp ngươi không ít, ngay cả mạng của Thu Thuỷ cũng là do ta

cứu, ngươi đối đãi với ta như thế không sợ Hoa Mị Nô sau khi biết, cũng

sẽ hết hy vọng đối với ngươi sao?!”



Bàn tay của hắn chậm rãi buông ra, một lát sau mới trả lời, “Cô vương sẽ không quên những gì ngươi đã làm, lúc trước ta đã hứa với ngươi nếu

ngươi có thể cứu được Thu Thuỷ, cô vương cả đời này sẽ hậu đãi đối với

ngươi. Nhưng là, ngươi sắp đặt hại chết trưởng tử của cô vương, cùng nha đầu của nàng, khoản nợ này không thể không đòi ngươi!”



Tô Tĩnh Uyển vuốt vệt dây trên cổ, khàn khàn nói: “ Khanh Trần, nếu

không phải ngươi vội vã cứu Thu Thuỷ, nàng cũng sẽ không bị hoả liên

cắn, đối với nàng ta mà nói, ngươi không phải cũng là hung thủ giết đứa

nhỏ của nàng, mà ta đây cũng chỉ là giúp ngươi mà thôi!”



Nước mắt trong mắt ràn rụa, nàng yêu cố chấp cũng yêu tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, chỉ là trong lòng cái nam nhân này luôn luôn không có vị trí cho nàng, thậm chí trong mắt cũng khó có hình bóng của nàng.

Nhưng là nàng vẫn yêu, yêu đến khiến cho chính mình trở nên hèn mọn nhỏ


Lập tức bắt được bàn tay như quỷ trảo của Tô Tĩnh Uyển, sắc mặt Cảnh

Dạ Lan trắng bệch, “Ngươi nói ta không thể tiếp tục sinh con là có ý

gì?” Máu toàn thân đang tuôn trào, lại trong nháy mắt bị đông lại, thân

thể hàn ý nổi lên bốn phía.



“Tỷ tỷ, sau khi ngươi bị hoả liên cắn đẻ non, lại vì thuốc thí nghiệm của Thu Thuỷ, thời điểm độc tố trong người phát tác giống như chết đi,

thân mình của ngươi làm sao có thể một lần nữa sinh con!” Tô Tĩnh Uyển

có chút an ủi kéo tay nàng.



Cảnh Dạ Lan đưa tay theo cổ tay nàng rút ra, cũng không có nói gì,

chính là hé ra gương mặt tái nhợt xoay người rời đi, giống như bước đi

trên bông vải (mông lung), nàng cũng không biết mình trở lại Ngọc Thần

Cung như thế nào.



Hiên Viên Khanh Trần khuya mới đến đây, đẩy cửa phòng ra, trong phòng vốn tắt hết đèn lại lần nữa sáng lên.



“Vì sao còn chưa ngủ?” Hắn có chút bực mình, dưới ánh nến lay động,

nàng mỉm cười một mực im lặng nhìn hắn, mị thái trên mặt nàng hiện ra

cực nhỏ vẻ kiều mị mệt mỏi.



“Ta đang đợi Khanh Trần ngươi trở về.” Nàng cúi đầu một tiếng, tiến

về phía trước, chủ động đưa cánh tay vây quanh bên hông hắn. Khéo léo

ngẩng mặt, con ngươi giữa dòng ánh sáng tràn đầy màu sắc, nũng nịu nói:

“Trời lạnh, ta không ngủ được.”



Kiễng mũi chân, nàng ôm lấy cổ của hắn, ôn nhu hôn lên môi Hiên Viên Khanh Trần.



“Mị Nô…” Yết hầu hắn phát ra thanh âm sung sướng, hắn ôm chặt người

trong lòng, sự chủ động và ôn nhu của nàng làm cho Hiên Viên Khanh Trần

có chút kích động.