Tương Quý Phi Truyện

Chương 156 : Phủ thái tử có thai

Ngày đăng: 22:02 21/04/20


Người Liên gia không ai bị xử chết, phán tội coi như không nặng. Nhưng Liên đại nhân và ba nhi tử đều bị sung quân, thật là sống không bằng chết. Đã quá quen với cuộc sống sung sướng an nhàn, làm sao chịu nổi cảnh sung quân làm nô bộc đâu, có khả năng trên đường đi sẽ sinh bệnh mà chết.



Cả Liên gia đều bị biếm làm thứ dân, sau này muốn xoay mình cũng không có khả năng. Bị đuổi khỏi Lâm An thành, về sau sống hay chết Tô Khiêm Dương không quản. Ai rảnh quản thì hắn cũng không căn dự. Chính là thân phận dân đen đã đủ để người ta phỉ nhổ.



Một chậu nước bẩn dội xuống không chỉ là Liên gia hứng trọn mà còn hắt qua Triệu gia với thân phận thông gia. Khó trách Triệu phu nhân lại bị hưu, đều là đi ra từ một nhà.



Vậy hoàng hậu thì sao?



Sau khi chuyện Liên gia được phán quyết xong, đây là lần đầu tiên dân gian nghe được lời đồn như vậy. Liên gia như thế, gả đến Triệu gia Triệu phu nhân cũng không phải thứ gì tốt, độc hại di nương giết chết hài tử thứ xuất. Như vậy hiện tại là một quốc gia chi mẫu, hoàng hậu nương nương thì sao?



Lần đầu tiên mọi người sinh ra chất vấn đối với phẩm hạnh của Hoàng hậu.



Có lẽ chỉ dựa vào Liên gia và Triệu phu nhân cũng không thể nói lên Hoàng hậu là người thế nào. Chỉ là lời đồn thì cứ như vậy mà truyền, đôi khi chẳng ai màng đến nguyên do hay câu trả lời.



Trong hoàng cung tất nhiên không nổi lên lời đồn chất vấn phẩm hạnh của hoàng hậu như ở dân gian. Không cần hoàng thượng ra tay, thái hậu đã phái người đi áp chế. Chuyện Liên gia nàng đã không thể xoay chuyển, chẳng lẽ còn muốn để việc này lớn hơn nữa sao.



Trong Thọ Hòa cung lại là một hồi tranh luận. Chỉ có điều lần này Tô Khiêm Dương không chấp nhận thỏa hiệp với thái hậu.



Trong miệng thái hậu luôn là chuyện chính thống và truyền thừa. Nói nhiều người nghe cũng phiền, huống chi Tô Khiêm Dương là hoàng đế. Ai làm hoàng đế có thể chịu được uy hiếp, lại có ai ngồi ở vị trí trên cao ấy lại muốn buộc tay buộc chân nghe theo lệnh của người khác.



Tô Khiêm Dương là một người kiêu ngạo, bị uy hiếp một lần là quá đủ rồi, không thể nào còn có lần thứ hai thứ ba.



“Mẫu hậu, chính thống thì cũng phải làm một chính thống tốt mới được.” Tô Khiêm Dương lạnh lùng nói “Nhi thần cũng không dám lấy cơ nghiệp tổ tông ra vui đùa. Này một sai là trách nhiệm với ba đời, chỉ sợ là ngài sai sau này sẽ gánh vác không nổi.”



Thái hậu thần sắc khó chịu”Hoàng thượng nói lời này là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi muốn phế hậu mới được?”


Tô Khiêm Dương bình tĩnh nhìn nàng. Thật lâu sau, rốt cuộc trên mặt có chút ý cười “Nàng nói rất đúng.” Có chuyện gì mà không thể bình tâm hòa khí nói. Dù ý kiến có ngược nhau nhưng đó cũng là nương của hắn.



Nặng nề của mấy ngày nay buông xuống một chút, Tô Khiêm Dương nghĩ vậy, tâm tình sáng sủa lên không ít.



Dùng bữa xong, Tô Khiêm Dương đang muốn cùng Tương Như Nhân đi qua Thọ Hòa cung một chuyến thì Trần Phụng ngoài cửa tiến vào bẩm báo nói phủ thái tử phái người báo tin vui, thái tử phi có thai...



Thật đúng là tin tức đột ngột, phủ thái tử cho người báo tinh ngay trong đêm, rất nhanh tin tức truyền khắp hoàng cung. Thái hậu nghe được tin, đều không cần hoàng thượng đến nói cái gì đã trực tiếp khỏe lên phân nửa. Mà bên hoàng hậu thì tức khắc phái thái y cùng ma ma đi phủ thái tử, ban cho rất nhiều thứ, cố gắng chăm sóc thái tử phi được tốt nhất.



Vẻn vẹn đợi đã ba năm, tin tức tốt này vào hai ngày sau cũng lan khắp triều. Thái tử phi có thai, bất luận nam nữ cũng là một khởi đầu tốt. Rất nhanh thái tử cũng sẽ có người kế tục.



Trong đó cao hứng nhất tất nhiên là hoàng hậu. Vào ngày thứ năm biết được tin tốt này, thái tử phi không thể vào cung báo tin vui, nàng còn tự mình hạ thấp đi thái tử phủ một chuyến thăm hỏi, thời điểm hồi cung thì tinh thần tốt hơn rất nhiều.



Đầu tháng năm, thái tử phi có thai cũng mới hơn một tháng. Phía Thọ Hòa cung, thân mình thái hậu đã tốt hơn rất nhiều.



Đối với hoàng hậu mà nói, kể từ chuyện Triệu gia năm trước rồi đến chuyện Liên gia vừa qua, đây là tin tức tốt nhất. Mà tin tốt này là đủ để bù lại tất cả tin xấu trước đó.



Thái tử phi có thai. Ông trời nhất định sẽ ban cho nàng một tôn tử, thái tử sẽ có người kế tục. Nỗi lo trong lòng nàng cũng sẽ được buông xuống...



Trong cung cũng bởi vì tin vui này mà không khí tốt lên. Tháng năm thời tiết tốt, Thái hậu bệnh nặng mới khỏi nên nói hoàng hậu chuẩn bị một chuyến đi Nam Sơn tự cầu phúc. Lần này thái hậu cũng đích thân đi. Thái tử phi có thai, coi như hoàng gia có người kế nghiệp, sao có thể không đi xin Phật tổ phù hộ một chút được.



Thái hậu đích thân đi nên chuyến này đi sẽ chậm rãi, cũng phải hai ba ngày. Thái hậu và hoàng hậu đều đi nên trong cung phải có ngươi trông nom. Tương Như Nhân và Thục phi ở lại, nhóm mấy người Đức phi cùng đi lễ Phật.



Tương Như Nhân cũng vui vẻ thanh nhàn. Đi Nam Sơn tự một chút đều không thoải mái, không bằng ở lại trong cung tự tại. Trước đó vài ngày bận đến chóng mặt, hiện tại hảo hảo nghỉ ngơi một chút.



Ba ngày sau đoàn người lễ Phật quay về. Trong Chiêu Dương cung, Đức phi vừa vào cửa liền bày vẻ mệt mỏi với Tương Như Nhân...