Văn Phòng Tình Dục Thiên Sư

Chương 32 : Chủ động tới cửa

Ngày đăng: 17:18 30/04/20


Edit: Kyler



Beta: Thỏ



Tô Nghi Tu lấy đồ ăn từ trong tủ lạnh rồi bày ra phòng bếp xong cười với Giang Tiểu Âm đang được Khúc Cẩn ôm ở trong lòng ngực, sau đó tiếp lời: "Nói đến hàng to xài tốt, có em là đủ rồi."



Tại sao da mặt của 2 người đàn ông này lại càng ngày càng dày?



Giang Tiểu Âm nhấp miệng, từ trong túi móc ra một lá bùa triện dán ở trên người Khúc Cẩn, sau đó ngay lúc anh bị chế trụ thì liền đỏ mặt tránh thoát.



"Không cần! Tôi không cần nhân viên mới!" Chém đinh chặt sắt mà nói xong lời này, Giang Tiểu Âm liền chạy ra cửa rồi hô một câu với Tô Nghi Tu: "Nghi Tu, làm cơm xong chừa cho chị một phần là được."



"Chị Tiểu Âm ——"



Chờ Tô Nghi Tu lần nữa từ trong phòng bếp chạy ra thì thấy Khúc Cẩn ở phòng khách đang có ý đồ thoát khỏi sự khống chế của phù triện, mà Giang Tiểu Âm đã không còn thấy bóng dáng.



"Sao lúc trước anh không ở tầng dưới nhìn chị Tiểu Âm?"



Mất chút công phu mới thoát khỏi phù triện, Khúc Cẩn cau mày trả lời: "Tôi lên tầng dùng máy tính của cậu để sửa sang lại cho cô ấy vài thứ, làm sao vậy?"



"Tôi còn tưởng rằng anh sẽ vì được ở cạnh chị Tiểu Âm nhiều thêm mấy ngày mà cố ý kéo dài tiến độ công việc chứ?" Tô Nghi Tu ngoài ý muốn nhướng mày một chút: "Mà chủ tiệm quán trà phía dưới lầu kia. Tôi cảm thấy không quá thích hợp, anh có cơ hội thì vào phòng cô ta nhìn xem cô ta rốt cuộc có làm cái gì không."



"Người phụ nữ thích cậu kia?"



Khúc Cẩn lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Nghi Tu: "Phụ nữ không có được tình yêu, cậu tốt nhất cầu nguyện cô ta còn có thể bảo trì lý trí."



"Cho nên tôi mới hy vọng anh có thể đi xuống nhìn xem."



"Tôi đã biết."



Lăn lộn một hồi, trời bên ngoài đã tờ mờ sáng. Giang Tiểu Âm bước xuống cầu thang, còn chưa đi đến cửa văn phòng đã liền thấy Trương Sư Lễ đang đứng ở nơi đó, khẩn trương như thiếu niên lần đầu gặp gia đình của bạn gái.



"Tiểu Âm." Thấy Tiểu Âm từ lầu ba đi xuống, Trương Sư Lễ lập tức đứng thẳng tắp mà nói lắp: "Tôi tôi tôi... Tôi lúc trước không biết em là con của chị gái... Thực xin lỗi... Chị ấy rốt cuộc..."
Giang Tiểu Âm không có quay đầu lại.



Cô không muốn lại lần nữa nhớ về sự bất lực của mình lúc ấy, cũng không muốn kể lại cho Trương Sư Lễ nghe câu chuyện cũ suýt chút nữa đã làm cô hỏng mất.



"Tiểu Âm......"



Giang Tiểu Âm đoán một chút cũng không sai, Trương Sư Lễ đúng thật là ở phía sau đáng thương vô cùng mà nhìn chằm chằm bóng dáng cô càng lúc càng xa.



Tôi đã nói sai cái gì?



Ngay từ đầu rõ ràng vẫn còn tốt, nhất định là bởi vì anh ăn nói vụng về nói sai cái gì rồi.



"Cậu lớn lên thật tuấn tú." Bác gái bên cạnh mua bánh bao vỗ vỗ lưng Trương Sư Lễ hỏi: "Làm sao vậy? Cãi nhau với bạn gái?"



Không thể không nói, Trương Sư Lễ dùng biểu tình đáng thương vô cùng xác thật rất có lực sát thương, dù là bác gái cũng có chút đau lòng cho đứa nhỏ này, khổ sở như vậy, muốn an ủi cậu, bày mưu cho cậu.



Lời bác gái nói làm Trương Sư Lễ sốt ruột mà xua tay giải thích nói: "Không phải đâu, Tiểu Âm cô ấy không phải là bạn gái của con."



"Vậy là vẫn chưa theo đuổi được."



Bác gái giống như đã nhìn thấu hết thảy cười tủm tỉm rồi dùng giọng điệu của người từng trải nói: "Con gái a, đều rụt rè. Bác thấy con lớn lên tuấn tú như vậy, chỉ cần chủ động một chút làm người ta hiểu rõ sự chân thành của con thì liền nhất định có thể theo đuổi được."



"Phải chủ động một chút sao?" Trương Sư Lễ theo bản năng mà xem nhẹ vế trước bác gái nói.



"Con trai nhất định phải chủ động mới được a, con đứng ở nơi này bày biểu tình khổ sở cô ấy cũng không thấy được. Hay là con muốn từ bỏ? Cháu gái của bác cũng rất xinh đẹp, có muốn bác giới thiệu cho con quen biết một chút không?"



Trầm mặc mấy chục giây sau, Trương Sư Lễ trịnh trọng mà khom lưng với bác gái: "Cảm ơn bác đã chỉ điểm, con sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy!"



Anh thật vất vả mới tìm được hy vọng mới, sao có thể từ bỏ.



Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đi nà, siêng up truyện mà vote cứ tuột hong hà =((