Văn Phòng Tình Dục Thiên Sư

Chương 6 : Cậu ta là bạn trai của cô sao?

Ngày đăng: 17:18 30/04/20


Edit: Va



Beta: Ami



Cúp điện thoại với Tô Nghi Tu xong, tâm tình Giang Tiểu Âm tốt lên không ít.



Cô biết hiện tại khi mình trở về thì sẽ có bữa cơm trưa thơm ngào ngạt đang chờ cô. Đàn em ưu tú về mọi phương diện làm người đố kỵ, thành tích học tập siêu cấp giỏi không cần phải nói, hương vị khi làm cơm cũng không kém hơn so với những cửa tiệm bên ngoài.



Lại còn rất đẹp trai nữa chứ!



Khi cô chưa tốt nghiệp, ở trường đại học có không ít chị em muốn theo đuổi cậu ấy. Đáng tiếc đứa nhỏ Tô Nghi Tu này từ nhỏ đã có thể nhìn thấy ma quỷ, vì vậy mà sở thích của cậu với người bình thường cũng không quá giống nhau. Rõ ràng là kỹ thuật viên chuyên nghiệp loại một nhưng lại muốn tới văn phòng của cô để thực tập.



“Anh cùng tôi về văn phòng."



Giang Tiểu Âm quay đầu nhìn thoáng qua Khúc Cẩn không biết đang suy nghĩ gì đó, ngữ khí lãnh đạm mà nói: “Ký lục lúc trước anh tiếp nhận ủy thác ở đâu? Tôi yêu cầu một phần."



Tuy rằng nói Khúc Cẩn làm tình cùng Giang Tiểu Âm cũng không phải là bởi vì thích, nhưng người con gái buổi tối hôm trước mới bị anh làm đến triều xuy, mà bây giờ lại nhìn anh giống như là đang nhìn người xa lạ. Đối lập với bộ dáng như rắn hổ mang buổi sáng mà mắng anh, nếu so với hiện tại thì còn đáng yêu hơn rất nhiều.



Suy nghĩ như vậy làm trong lòng Khúc Cẩn thực không thoải mái.



Giang Tiểu Âm là lần đầu tiên, anh cũng là lần đầu tiên. Hơn nữa, chẳng biết vì sao mà khi anh tới gần Giang Tiểu Âm thì lại không khống chế được bản thân mà muốn làm loại chuyện đó.



"Giang Tiểu Âm?"



Anh lấy giấy chứng minh ra khỏi giỏ sách của cô, nhìn kỹ qua cũng nhớ kỹ toàn bộ tin tức trên chứng minh xong rồi đứng ở phía sau dán vào lỗ tai cô nói: "Tôi cảm thấy cô có thể suy xét một chút chuyện làm bạn giường của tôi, đêm qua chúng ta chẳng phải đều rất sướng sao?"



"A."



Cũng không biết tại sao anh lại nói ra những lời như vậy. Tuy rằng cô xác thật rất sung sướng, sướng đến giống như không có tâm lý kháng cự.
"Không, là tôi làm."



"Kỳ quái..."



"Kỳ thật tôi cũng luôn cảm thấy rất kỳ quái."



Cô nhìn phim tư liệu trên máy tính của Khúc Cẩn âm bản gần xong nên liền bắt đầu dọn dẹp mấy tách ly trên bàn trà. Chờ mọi thứ đều sửa sang lại sạch sẽ xong thì tư liệu phim cũng được âm bản xong.



"Đi thôi, tiếp theo anh và tôi sẽ đến văn phòng." Giang Tiểu Âm đeo ba lô lên trên lưng của mình rồi bước đến cầm lấy cây dù lớn đặt ở gần cửa.



Mặt trời bên ngoài rực rỡ chiếu nắng, cầm một cây dù như vậy thấy thế nào cũng có chút quỷ dị.



Ánh mắt của Khúc Cẩn lộ vẻ kỳ quái, Giang Tiểu Âm cười cười cũng lười giải thích với anh. Bên trong dù dán một tầng phù triện rậm rạp, là vũ khí bào vệ tánh mạng của cô, chỉ tiếc ngày hôm qua căn bản không có dùng đến.



Giang Tiểu Âm đứng yên ở ngoài cửa, hướng Khúc Cẩn còn đang ở trong cửa hỏi: “Anh sợ ánh mặt trời sao?"



"Không sợ." Khúc Cẩn lắc lắc đầu, quay đầu lại nhìn cái nơi đã trói buộc mình suốt một tháng. Chính anh cũng không biết cảm giác hiện tại là giải thoát hay là có chút lưu luyến.



Mà Giang Tiểu Âm đã mất kiên nhẫ đứng ở cửa chờ anh làm tốt chuẩn bị tư tưởng.



"Đi thôi."



Vô luận là thời gian bao lâu, khả năng là một phút đồng hồ cũng không có, Khúc Cẩn liền quay đầu từ trong phòng đi ra. Anh không phải là người sẽ do do dự dự, cũng sẽ không vì chuyện mình đã làm mà hối hận. Anh thực xin lỗi vì chính mình cưỡng bách Giang Tiểu Âm, nhưng anh tuyệt đối sẽ không hối hận vì mình đã làm ra chuyện như vậy.



Đứng ở trước cái lối đi nhỏ mà trước kia đã muốn đi qua vô số lần, Khúc Cẩn cúi đầu nhìn chăm chú vào Giang Tiểu Âm rồi nhẹ giọng nói: "Cảm ơn, và còn... Xin lỗi."



Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả >< Thấy thế nào a ><