Võ Đạo Đan Tôn
Chương 580 : Hàn Băng lão nhân
Ngày đăng: 00:48 19/04/20
Lâm Tiêu thầm cảm thán rằng:
- Không uổng là Thành Hắc Lĩnh, nơi các võ giả trong Yêu Ma lĩnh tụ tập.
Tiếc rằng có nhiều món đồ nhưng Lâm Tiêu tạm thời chưa thấy thứ hợp mắt.
Đi sâu vào đại điện giao dịch, trừ mấy quầy thủy tinh ra tận cùng đại sảnh có các gian cửa hàng, là cứ điểm của một số thế lực lớn.
Ong ong ong!
Nguyên khí hình sóng đậm đặc xuất hiện, mùi thuốc thấm ruột gan lan tỏa hấp dẫn nhiều người dừng chân đứng xem.
Lâm Tiêu ngước lên nhìn, dao động đến từ cửa hàng thứ hai đằng trước. Một gốc linh dược hình người màu lam đặt trên quầy, tỏa ra dao động nguyên khí, ánh sáng rực rỡ.
Lâm Tiêu kinh ngạc kêu lên:
- Là linh dược thất giai Lung Phong Lan!
Lung Phong Lan là linh dược thất giai, sinh trưởng trong khu vực lạnh lẽo, cần bồi dưỡng trăm năm mới chín. Trong Lung Phong Lan chứa năng lượng cường đại có thể giúp chân nguyên trong người võ giả Quy Nguyên cảnh ngưng tụ dồi dào hơn, nếu tu luyện công pháp thuộc tính băng hàn thì hiệu quả càng tuyệt. Võ giả Hóa Phàm cảnh dùng Lung Phong Lan cũng được lợi lớn, nhưng không nổi bật như cường giả Quy Nguyên cảnh.
Bàn về công hiệu thì thất giai Lung Phong Lan lợi hại hơn Thiên Nguyên Long quả lúc trước Lâm Tiêu dùng một bậc. Công hiệu của Thiên Nguyên Long quả là cho võ giả Hóa Phàm cảnh hậu kỳ đỉnh phong có xác suất nhất định đột phá Quy Nguyên cảnh, khiến võ giả Hóa Phàm cảnh hậu kỳ giành giật nhau. Lung Phong Lan thì nhằm vào võ giả Quy Nguyên cảnh, hai tác dụng khác nhau tạo thành giái trị cũng khác nhau.
Diệp Hoa lắc đầu, nói:
- Không ngờ có bán Lung Phong Lan linh dược thất giai. Tiếc rằng linh dược như vậy có giá ít nhất mấy ức lượng, chúng ta không mua nổi. Trừ Quy Nguyên cảnh chỉ có các cường giả vô địch Hóa Phàm cảnh hậu kỳ kinh nghiệm lâu năm mới cạnh tranh được. Nhưng dù có số tiền đó thì bọn họ cũng không mua Lung Phong Lan.
La Liệt nghi hoặc hỏi:
- Tại sao?
Diệp Hoa liếc La Liệt:
- Còn cần hỏi?
Diệp Hoa kiên nhẫn giải thích:
Đám người Lâm Tiêu tiếp tục đi dạo trong đại sảnh.
- Đi, chúng ta đi chỗ khác nhìn xem.
- Ủa? Là quầy hàng của Thương hội Hắc Kim, các người chờ một chút, ta đi mua ít đồ.
Lâm Tiêu thấy quấy hàng của Thương hội Hắc Kim liền vào trong.
Chưởng quầy là một lão nhân tóc bạc mặt hồng hào, thấy Lâm Tiêu bước vào thì nhiệt tình tiếp đãi.
Lâm Tiêu lấy thẻ khách quý mà Trịnh Cường chấp sự thuyền Phá Lãng cho mình, hỏi thăm:
- Ta muốn mua bốn mươi viên ngũ phẩm nguyên khí đan, các người có không?
Nguyên khí đan là đan dược lưu thông rộng nhất đại lục Thương Khung, có thể sử dụng như đồng tiền. Thương hội Hắc Kim là một trong thương hội hạng nhất Đế quốc Võ Linh, chắc chắn có bán ngũ phẩm nguyên khí đan. Nhưng ngũ phẩm nguyên khí đan thuộc hàng linh dược cao giai, không phải ai cũng mua được trong cửa hàng Thương hội Hắc Kim.
Lâm Tiêu lấy thẻ khách quý ra, lão nhân cười nói:
- Thương hội Hắc Kim chúng ta là một trong ba đại tương hội của đế quốc, đương nhiên có ngũ phẩm nguyên khí đan. Xin các hạ đợi chút.
Không lâu sau lão nhân lấy hai bình ngọc trong cửa hàng ra:
- Bốn mươi viên ngũ phẩm nguyên khí đan, thẻ khách quý bớt mười phần trăm, tổng cộng một ức tám ngàn vạn lượng.
Giao tiền lấy hàng, Lâm Tiêu cùng La Liệt, Diệp Hoa ra khỏi cửa hàng của Thương hội Hắc Kim.
Sau khi đi ra, La Liệt nhìn Lâm Tiêu, chép miệng nói:
- Lâm sư huynh giàu quá, một lúc mua bốn mươi viên ngũ phẩm nguyên khí đan.
La Liệt là đệ tử Trại huấn luyện thiên tài, trên người gã cũng có một, hai ức lượng. Nhưng Lâm Tiêu tùy tiện lấy ra một ức tám ngàn vạn lượng mua ngũ phẩm nguyên khí đan làm La Liệt trợn mắt há hốc mồm, dù là đại ca của gã cũng không rộng rãi thoải mái như thế được.
Đoàn người đi dạo một vòng lớn, phát hiện nhiều báu vật trong đại sảnh giao dịch, nhưng không nhiều thứ hợp với mình.