Võ Động Thiên Hà

Chương 99 : Tranh chấp tại tửu lâu

Ngày đăng: 21:34 20/04/20




Đỗ Chi Lương vừa nghe Vân Thiên Hà hào phóng như vậy, rất dễ dàng trả lại hắn bảo kiếm, trong lòng đại hỉ, vội vàng nói lời tạ ơn:



- Nghĩ không ra Đồ huynh đúng là người hảo sảng như vậy, việc ngày hôm qua, ta đây lần thứ hai hướng về Đồ huynh nói lời tạ tội, hy vọng Đồ huynh không nên chú ý, sau này có điều gì cần hỗ trợ, Đồ huynh cứ phân phó là được!



Lúc này, Sử Trường Đức đi vào trong phòng khách, nói:



- Thiếu gia, người đã quên rồi, ngày hôm qua lúc trở về tiểu vương gia có nói rất thích thanh kiếm đó, chuẩn bị mượn hai ngày chơi, tiểu nhân đã đưa cho tiểu vương cầm đi...



- A... Ta thế nào lại quên mất việc này, Đỗ huynh, thực sự là xin lỗi... Vân Thiên Hà ôm quyền thi lễ nói.



Vừa rồi trong lòng Đỗ Chi Lương vui mừng không ngớt, thế nhưng vừa mới nghe lời nói này, liền triệt để trợn tròn mắt, nếu như bị tiểu vương gia cầm đi, vậy thì làm sao có thể lấy trở về, hơn nữa tiểu vương gia cũng biết thanh kiếm đó bại với Vân Thiên Hà, nếu như tùy tiện đòi lại, chọc giận tiểu vương gia...



Nghĩ tới đây, nét vui mừng trên mặt Đồ Chi Lương biến mất, lại một lần nữa suy sụp, lúc này hầu như là sắp khóc ra thành tiếng rồi!



- Ách, Đỗ huynh, nếu không như vậy đi, chúng ta cùng nhau tới Tĩnh Vương Phủ, chỉ cần cầu kiến tiểu vương gia một chút, chỉ cần giải thích rõ ràng, tiểu vương gia cùng là người thông tình đạt lý, hẳn là cũng sẽ không làm khó dễ ngươi đâu, được không?



- Cái gì, đi... Đi Tĩnh Vương Phủ đòi lại?



Đồ Chi Lương vừa nghe lời này, lại một lần nữa giống như là cái mông bị kim đâm, như khi nhảy dựng lên, bật người khỏi ghế, cái trán đã toát đầy mồ hôi.



Vân Thiên Hà ngược lại có chút kinh ngạc, nghĩ không ra chỉ một câu nói mà tiểu tử này lại có phản ánh kịch liệt tới vậy, từ tình huống này có thể thấy được, lực ảnh hưởng và uy hiếp của Túc Tĩnh Vương trong Kinh Thành quả nhiên rất lớn, thậm chí ngay cả công tử phủ thừa tướng nghe tên cũng bị kinh hãi toát mồ hôi lạnh.



- Đỗ huynh, vừa rồi ta nói, không biết ý của ngươi như thế nào? Vân Thiên Hà làm bộ như không biết, lần thứ hai hỏi một câu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn



- Này...



Đỗ Chi Lương lau mồ hôi chảy đầy trên trán, do dự nửa ngày, cuối cùng không biết nói như thế nào.
Đỗ Chi Lương nghe nói, nghĩ rất có đạo lý, liền quay sang chưởng quỹ nói:



- Chưởng quỹ, như vậy chọn một gian phòng chữ Thiên gần cửa sổ, a... Hình như là số một thì phải, đúng rồi, chính là gian đó, ngươi hiện tại đi chuẩn bị một chút đi!



Chưởng quỹ vừa nghe lời này, nét mặt khổ sở, lộ ra vẻ khó xử nói:



- Đỗ thiếu, hôm nay phòng số một đã sớm bị đặt trước rồi, hiện tại lại thay đổi, sợ là không tốt lắm. Đỗ thiếu có thể thông cảm cho tiểu điếm một chút, đổi một gian phòng khác được không?



-Hử?



Đỗ Chi Lương nghe xong lời này, sắc mặt trầm xuống, trong lòng mất hứng, hắn là một người vô cùng coi trọng mặt mũi, bằng không ngày hôm qua cũng không lấy bảo vật yêu quý của lão giả tử đi ra oai rồi, huống hồ lúc này đứng trước Vân Thiên Hà, nếu như tiếp tục bị mất mặt, vậy chẳng phải làm cho người ta càng khinh thường, sau này còn mặt mũi gì đi gặp người nữa đây?



Chưởng quỳ béo mập vừa nhìn thấy sắc mặt Đỗ Chi Lương âm trầm, tự biết Đỗ thiếu này không thể đắc tội, mà người đặt phòng trước đó lại càng không thể nào đắc tội, đắn đo cân nhắc, lúc này cái trán đổ mồ hôi, bỗng nhiên nghĩ tới lời nói của Vân Thiên Hà vừa rồi, liền lập tức nhìn sang Vân Thiên Hà xin giúp đỡ, hy vọng hắn có thể nói tốt cho vài câu.



Thế nhưng Vân Thiên Hà đối với nhãn thần của chưởng quỹ béo mập làm bộ như không thấy, còn tỏ ra bộ dáng cao cao tại thượng, chưởng quỹ béo mập vừa thấy, trong lòng liền biết lần này phiền phức lớn rồi, không khỏi cắn răng nói:



- Đỗ thiếu gia, cầu xin người đừng làm khó dễ tiểu nhân được không? Phòng số một chính là do Mạc thiếu đặt trước, nếu như bản điếm mất uy tín mà nói...



Nghe xong, trong lòng Đỗ Chi Lương lại càng thêm tức giận, cảm thấy ý tứ của chưởng quỹ béo mập kia chính là sợ Mạc thiếu mà coi thường hắn, liền tức giận nói:



- Cái gì Mạc thiếu, ta đường đường thiếu gia phủ thừa tướng, còn sợ một thiếu gia phủ thị lang nho nhỏ hay sao? Mạc phủ của hắn thì tính cái lông gì, ngày hôm nay tên ác thiếu kia không đến thì thôi, nếu là tới, bản thiếu gia sẽ đá bay tên béo mập tròn quay như quả trứng ấy...



- Tiểu tử, ngươi dám lặp lại lần nữa...



Đúng lúc này, một tiếng rống giận vang lên, từ trong phòng khách của tửu lâu truyền đi, vang vọng xung quanh.