Vô Hạn Khủng Bố

Chương 243 : Uy lực của Ma động pháo

Ngày đăng: 19:04 20/04/20


- Tình huống cơ bản là như vậy. Tính cả bộ phận tượng Phật trong tay quân Quan Đông của Nhật Bản thì hiện tại chúng ta còn thiếu một bộ phận cuối cùng.



Tiếng của Sở Hiên truyền ra từ trong tấm thẻ kim loại màu bạc



Sau khi Vương Hiệp hội hợp với hai người Trương Hằng, theo lệnh của Sở Hiên, họ sử dụng máy khống chế trong tay Vương Hiệp, dễ dàng biết được từ miệng sỹ quân cấp cao quân Nhật biết được vị trí của bộ phận tượng Phật, quả nhiên nó nằm trong tay quân Quan Đông. Đương Nhiên, dưới sự xúi dục của loại người chỉ sợ thiên hạ không loạn như Trình Khiếu, quân Quan Đông bị Trương Hằng cùng Trình Khiếu liên hợp tấn công, chịu đả kích mang tính hủy diệt. Thống kê sơ bộ quân lực bị tổn hao mất 80%, số lượng tử vong chiếm hơn nửa, trực tiếp làm cho thế lực của Nhật Bản tại Trung Quốc sụt giảm nghiêm trọng, đại khái số lượng quân Nhật ở Trung Quốc không còn được quá năm mươi nghìn người...



Hành động của bọn họ, Sở Hiên không thể nào lại không biết, mặc dù Trình Khiếu vẫn lo hắn sẽ ngăn cản họ làm chuyện quá giới hạn như vậy nhưng Vương Hiệp thì biết, họ chắc chắn sẽ không bị cản trở gì. Sở Hiên sớm đã có một kế hoạch còn điên cuồng hơn nhiều, vỏn vẹn chỉ có hủy diệt đội quân Quan Đông, chuyện hiền hòa như vậy mà cũng coi là quá giới hạn ư?



Tất nhiên, do cảm giác sợ hãi đối với Sở Hiên đã thành thâm căn cố đế, Trình Khiếu và Trương Hằng trước tiên vẫn kèo nhèo báo cáo mọi chuyện với hắn trước. Câu trả lời của Sở Hiên là chỉ cho phép công kích một tiếng đồng hồ, sau một giờ không cần biết kết cả như thế nào đều phải lập tức rút lui, đồng thời không được phép làm tổn hại bộ phận tượng Phật một chút nào, còn Trình Khiếu nhất định phải cầm tấm thẻ kim loại màu bạc ghi chép lại tình cảnh trận chiến.



- Mở tấm thẻ ra là được, tất cả những gì ngươi thấy đều có thể thông qua ý thức chuyển qua đó, ta ở bên này có thể tiếp nhận qua ý thức…



Sở Hiên nói như vậy.



Ba người đều cảm thấy khó hiểu, Sở Hiên không phải loại người rỗi việc, hắn chắc chắn sẽ không bỗng dưng lại muốn xem cảnh tượng ủy diệt quân Quan Đông, nếu hắn nói như thế nhất định là có dụng ý riêng. Chẳng lẽ hắn chuẩn bị phát tán những thông tin này ra cho người khác xem?



Cũng không ngờ là ba người lại đoán đúng, Sở Hiên tuy không truyền bá đoạn tin tức đó ra nhưng hắn lại kín đáo giao nó cho Tưởng Giới Thạch (khi Zero rời khỏi Trùng Khánh đã lưu lại tấm thẻ kim loại màu bạc của hắn cho Tưởng Giới Thạch). Sau khi xác nhận tính chân thật của đoạn tin tức này, Tưởng Giới Thạch lập tức lệnh cho radio truyền thông ban bố tin này ra toàn bộ thế giới, đội quân Quan Đông của Nhật Bản bị tiên nhân phương Đông đả kích, đại bộ phận đã chịu hủy diệt. Đồng thời hắn cũng lệnh cho sỹ quan các cấp tại tiền tuyến tiến hành truy kích quân Nhật trên quy mô lớn, chịu công kích như vậy quân Nhật chỉ có một kết quả là tan vỡ trên khắp các mặt trận, không có quân dự bị, không có tiếp tế, thậm chí không có cả chỉ huy, quân đội như vậy chỉ có thể bị tiêu diệt sạch!



- …Tiếp theo, bọn ta sẽ tới Tokyo.



Sở Hiên cầm tấm thẻ kim loại màu bạc nói, phía đầu bên kia là các thành viên chính phủ Quốc Dân đảng.



Tiếng ồn ào phía đầu bên kia lập tức ngừng lại, một lúc lâu sau mới có một giọng nói vang lên:



- Các vị… Các vị chuẩn bị tới Tokyo tiến hành đại đồ sát, báo thù thảm án Nam Kinh sao?



- Không phải.



Sở Hiên dứt khoát phủ nhận, nói:



- Bọn ta muốn trực tiếp đánh chìm Tokyo, đánh chìm cả thành phố lẫn đất liền.



Từ phía bên kia vang lên mấy tiếng bịch bịch, một thanh âm vội vàng hỏi:



- Tại sao? Vì trả thù Nhật Bản ư? Nhưng làm như vậy không phải hơi quá đáng sao? Nếu có thể tha được thì tha, có lẽ…



Sở Hiên lại trực tiếp ngắt lời, nói:



- Ta cần bộ phận tượng Phật. Trước mắt còn thiếu bộ phận cuối cùng, thời hạn hủy diệt còn một ngày hai đêm nhưng ta không có cách nào tìm được manh mối từ tin tức tình báo, vì thế nếu muốn hủy diệt thì cả thế giới cùng chịu hủy diệt đi. Đầu tiên là Tokyo, tiếp đó bọn ta sẽ vượt qua Thái Bình Dương tới hủy diệt nước Mỹ, một đội khác sẽ bắt đầu phá hủy khu vực Liên Xô. Sau khi hủy diệt xong hai khu vực đó, bọn ta sẽ quay lại châu Á, tiến hành lần thanh tẩy cuối cùng với cả loài người.



Khi nói những lời này, Sở Hiên chẳng hề có chút dọa dẫm, lên gân lên cốt nào, cứ bình thản như đang ăn một bữa cơm tối, nhưng những người ở đầu bên kia tấm thẻ kim loại thì mồ hôi lạnh toát ròng ròng, ai nấy nhìn nhau giống như tất cả vừa cùng gặp quỷ. Cũng không biết qua bao lâu, Tưởng Giới Thạch mới mở miệng hỏi:



- Nếu như tìm thấy bộ phận tượng Phật cuối cùng trước khi bảy ngày kết thúc thì sao?



Sở Hiên khẽ đẩy mắt kính, đáp:
Uy lực của Ma động pháo còn chưa được thể hiện hoàn toàn, hai màu đen trắng lúc trước chính là ma lực và chân nguyên lực cuốn lấy nhau, mỗi lần va chạm sẽ khiến năng lượng càng thêm khổng lồ. Mặc dù nói có định luật bảo toàn năng lượng nhưng năng lượng tăng cường có thể được giải thích bằng định luật khối lượng và năng lượng chuyển đổi, khối lượng cũng có thể biến thành năng lượng, nếu như dùng công thức hủy diệt chuyển đổi toàn bộ khối lượng thì mức độ chuyển hóa còn kinh khủng hơn bom H rất nhiều.



Phải biết rằng bom H tối đa chỉ tiêu hao chưa đến 1% khối lượng đã có thể bộc phát ra sức mạnh khủng bố như vậy rồi, nếu như chuyển đổi 100% khối lượng, uy lực đơn giản là làm cho người ta phải kinh hãi. Trong giới khoa học có một câu truyện cười, đó là một cái ghế dài nổ tung cả trái đất, nếu như biến toàn bộ khối lượng của một cái ghế dài thành năng lượng, sức mạnh của nó đủ để phá tan cả trái đất, chuyện này tuyệt đối không có chút khoa trương nào.



Chính vì thế, ban đầu luồng năng lượng ánh sáng hai màu đen trắng mới có vẻ như nhỏ bé như vậy. Đến khi nó oanh kích vào cảng Tokyo thì đường kích đã đạt tới mới kinh khủng, hơn một nghìn mét, hơn nữa màu sắc còn chưa hoàn toàn biến thành màu trắng sáng thuần túy, cũng có nghĩa là bên trong vẫn còn ma lực và chân nguyên lực tồn tại. Khi luồng ánh sáng bắn xuống cảng Tokyo, mọi người rút cuộc cũng không nhìn thấy biến hóa bên trong nữa, phạm vi luồng ánh sáng vẫn tiếp tục bành trướng, mặc dù không thể so được với màu trắng sáng nóng bỏng lúc trước nhưng uy lực vẫn cực kỳ ghê gớm, cho dù đã xuyên qua nước biển, bắn vào mặt đất phía dưới thì luồng ánh sáng vẫn xuyên thấu vào lòng đất trong nháy mắt. Đến khi chùm năng lượng ánh sáng không còn phình to lên nữa thì đường kính của nó đã lên tới gần mười nghìn mét, hơn nữa năng lượng bên trong cũng hỗn loạn đến cực điểm, chớp động kịch liệt một hồi rồi vụt nổ tung.



Vụ nổ cực mạnh từ trong lòng đất truyền ra, từ phía xa nhìn lại, xuyên qua lớp tro bụi mịt mù, trong tiếng nổ ầm ầm, cả một mảng lục địa bị đẩy tung lên, nhất thời như che phủ cả bầu trời. Khi mảnh lục địa bị đẩy lên không trung, ở phía dưới nó bắn ra quang mang chói lọi như mặt trời, một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên dữ dội. Quả cầu lửa này đã lớn đến mức mắt thường không thể thấy hết được, ít nhất mấy người Trương Hằng nheo mắt lại chỉ có thể thấy được đại khái hình dáng của nó. Bọn họ ngẫu nhiên nhìn về phía Sở Hiên, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn lại một cái, thiếu chút nữa thì nghẹn uất mà chết. Tên khốn này thật quá đáng ghét, đôi kính hắn vẫn đeo không biết từ lúc nào đã biến thành đen thui, giống như là kính râm vậy, giúp hắn hoàn toàn có thể trực tiếp nhìn thẳng vào ánh sáng chói lòa trước mắt, còn những người khác thì không thể không híp mắt lại.



- Đúng là giảo hoạt, chẳng trách tên khốn này vẫn luôn mang cặp kính phẳng ấy, hóa ra là vì vẫn chờ đợi lần bắn thử Ma động pháo này...



Trình Khiếu lại đứng oán thoán Sở Hiên, có điều chửi thầm trong bụng là được rồi, hắn hết lần này tới lần khác lại khơi khơi nói ra miệng, hơn nữa âm lượng lại vừa đúng mức Sở Hiên có thể nghe được.



Trương Hằng và Vương Hiệp ở bên cạnh cũng chẳng rảnh mà để ý tới chuyện đó. Họ trợn mắt há một nhìn quầng lửa khổng lồ đang tiếp tục bùng lên, trong đầu chỉ có hai chữ, khốn kiếp...



Sức mạnh của vũ khí hạt nhân họ cũng đã từng thấy qua, tuy chỉ là từ bản thu nhỏ như tên lửa hạt nhân mini nhưng vũ khí hạt nhân thật sự thì cũng đã từng thấy nhiều qua phim ảnh, uy lực tuy lớn nhưng cảnh tượng vụ nổ vẫn còn có thể nhìn thấy điểm cuối. Chỉ là từ chỗ họ đang đứng nhìn quầng lửa phát nổ này lại thật sự không thấy được điểm tận cùng, đường kính của nó đã vượt quá cả phạm vi thành phố Tokyo. Dó mới chỉ là phạm vi bùng phát của quầng lửa, ở xung quanh nó nước biển phất như sôi trào, bị sóng xung kích đánh văng lên cao cả vạn mét, tuy uy thế không ngừng suy giảm theo cực li nhưng khi sóng xung kích lan tới bến cảng vẫn làm dậy lên sóng lớn cao cả trăm mét. Sóng biển cùng sóng chấn động hòa trộn lan tràn ra khắp xung quanh.



Mọi người, không, hẳn là chỉ mấy người Trương Hằng, đều nhanh chóng tập trung ánh mắt vào Sở Hiên. Bọn họ muốn đi thì rất đơn giản, nhìn tốc độ kéo đến của sóng biển, trong vòng một phút đồng hồ hoàn toàn đủ để họ sử dụng Goblin glider chạy trốn, nhưng khổ cực kiếm ra một thuyền nhân chứng thế này lại từ bỏ sao? Vậy thì còn ai có thể chứng kiến Tokyo chìm ngập? Với uy lực của Ma động pháo lúc vừa rồi, sợ rằng cả hòn đào đó cũng có thể chìm xuống được.



Trong mọi người, chỉ có tín niệm lực λ-drive của Sở Hiên là có thể phòng ngự công kích trên quy mô lớn, còn bản thân hắn rút cuộc là muốn bảo vệ nhân chứng trên con tàu này hay là lập tức sử dụng Goblin glider bay lên không, bọn họ đều không thể biết được. Do đó tất cả chỉ biết cùng nhìn sang hắn, dù sao thì cũng chịu bó tay, cứ nghe theo ý trời cho xong.



Lúc trước, tàu biển đã cách bến cảng Tokyo rất xa, sau khi Ma động pháo phát xạ, mặc dù khô lâu ác mộng có thể bỏ qua trọng lực nhưng lực phản xạ vẫn không thể triệt tiêu nên tất cả phản lực đều truyền hết lên thân tàu. Cũng may lượng chân nguyên lực và ma lực bắn ra thật sự cũng không nhiều lắm nên con tàu không bị hư hại nhưng vẫn vị đẩy ra khỏi bến cảng mấy nghìn mét, lúc này càng cách xa vụ nổ.



Những người trên thuyền còn chưa định thần lại được, họ cũng không ý thức được là mình cũng chẳng còn cách cái chết bao xa, tất cả há hốc mồm nhìn về phía xa. Lúc này, quả cầu lửa đã từ từ nhạt đi, quang mang chói mắt cũng bị lớp tro bụi cực kỳ dày đặc che lấp, chỉ là tất cả mọi người đều biết, Tokyo đã hoàn toàn xong rồi, hơn nữa nhìn cảnh tưởng phảng phất như hủy thiên diệt địa này, cả hòn đảo chính của Nhật có còn tồn tại hay không cũng còn phải bàn. Ở thời đại chưa biết đến vũ khí hạt nhân là cái gì như thế này, cảnh tượng khiến người ta chấn động nhất cùng lắm cũng chỉ là chiến trường hiện đại hóa vạn pháo tề phát nhưng so với cảnh tượng như ngày tận thế ở nơi đây thì đó thực sự chẳng khác gì trò đùa của trẻ con. Mọi người đều ngây ngốc nhìn về phía xa, trong đó mấy người da trắng lại càng lảm nhảm chúa ơi, trong đầu gần như nhận định đây là trừng phạt của chúa. Đến khi con sóng khổng lồ chỉ còn cách tàu hơn một nghìn mét, tiếng nổ ầm ầm do phát Ma động pháo phá hủy Tokyo lúc nãy mới vọng đến, mà tiếng động này cũng làm những người trên thuyền giật mình tỉnh lại. Ngay lập tức, ai cũng liều mạng gào lên, con tàu khách đứng trước ngọn sóng cao hơn trăm mét thật sự quá nhỏ bé. Tất cả người trên tàu đều phát ra tiếng gào thét thảm thiết cuối cùng, chỉ có Sở Hiên yên lặng khẽ chạm vào mắt kính một cái, còn mấy người Trương Hằng một mực đứng cạnh chú ý quan sát hắn cuối cùng cũng thở phào một hơi, bởi vì Sở Hiên đã quyết định sử dụng tín niệm lực rồi.



Giới hạn của tín niệm lực là gì? Sợ rằng chính Sở Hiên cũng không biết được, mà hắn cũng không có cơ hội để thí nghiệm. Trong mức độ mà hắn có thể tạo ra được, giới hạn thí nghiệm cũng đủ làm hắn phải giật mình... Nếu như hắn có loại tình cảm gọi là giật mình.



Sau khi Sở Hiên khởi động chức năng thôi miên của cặp kính, đôi mắt hắn lập tức biến thành kiên nghị mà hăng hái, nhìn rõ mười phần kiểu thanh niên máu nóng, hơn nữa còn là loại ánh mắt hảo hán vì bằng hữu mà ngực đỡ hai đao. Sở Hiên bộ dạng như vậy thật sự quá chướng mắt, chí ít cũng khiến mấy người Trương Hằng đứng quanh phải nhíu mày. Mặc dù nói Sở Hiên không có tình cảm cực kỳ dọa người nhưng mà Sở Hiên làm bộ có tình cảm lại còn khủng bố hơn... Ít nhất là bọn họ không thể tưởng tượng nổi, Sở Hiên biến thành loại thanh niên nhiệt hóa sẽ là cái kiểu gì nữa.



Bất quá, cũng chỉ có Sở Hiên biến thành loại thanh niên máu nóng mới đủ cơ sở để sử dụng tín niệm lực, không cần biết tất cả là thật hay giả, ít nhất là giờ phút này sức mạnh mà hắn thể hiện quả thực là cực kỳ khủng bố. Khi con sóng ập đến với khí thế phô thiên cái địa, nó liền bị chặn lại cách tàu khách năm mươi mét bởi một tầng ánh sáng rực rỡ huyền ảo, mặc cho sóng lớn cùng sóng xung kích uy thế ngập trời, cũng không phá vỡ nổi tầng ánh sáng rực rỡ mà mỏng manh này. Con tàu cũng nương theo lực đẩy từ sóng lớn, sau chớp mắt đã bắn ra cách Tokyo càng xa, mọi người chỉ còn nhìn thấy dấu vết của một đám mây hình nấm khổng lồ, còn hòn đảo nhỏ tan nát đã biến mất khỏi đường chân trời... Hoặc có thể nói là biến mất khỏi trái đất.



Lấy lực phá xảo kỳ thực chính là lấy thế ép người, khi sức mạnh lớn đến mức có thể bỏ qua mọi kỹ xảo, thủ đoạn như vậy thật sự là biện pháp tốt nhất để giải quyết mọi chuyện. Chờ sau khi những người trên tàu an tĩnh lại, mặc dù mới giết hại mấy trăm nghìn, thậm chí là cả triệu sinh linh nhưng mấy người Trương Hằng vẫn thầm có chút hưng phấn. Uy lực của Ma động pháo quả thật đã vượt xa sức tưởng tượng của họ, so với nó, bom nguyên tử, bom khinh khí là cái quái gì chứ. Ma động pháo đủ để so sánh với loại vũ khí đồng quy vu tận như máy chấn động lục địa, hơn nữa lại còn là vũ khí siêu cấp không cần thiết phải đồng quy vu tận, chỉ cần có thứ này trong tay, những bộ phim kinh dị sau này thật quá dễ giải quyết rồi. Ngoài những bộ phim ma quỷ, không thể giải thích được ra thì những phim khác đều có thể một pháo là xong, tác chiến với đoàn đội khác lại càng tốt, chỉnh sang một hướng nào đấy, bắn ra một phát, cuộc sống tương lai đúng là thiên đường cảy điểm rồi....



- Cày điểm? Uy lực của Ma động pháo có liên quan đến số lượng năng lượng thạch. Kế hoạch lần này cần sử dụng bảy viên năng lượng thạch cấp A, hai mươi hai viên năng lượng thạch cấp B, hơn một trăm viên năng lượng thạch cấp C, những thứ trong túi không gian Adam giao cho ta đã tiêu hao gần một nửa. Nếu muốn cày điểm, các ngươi đi hoán đổi từng đó năng lượng thạch đi, sức mạnh của Ma động pháo sẽ được tái hiện.



Sở Hiên cũng không do dự, trực tiếp nói thẳng.



Mấy người Trương Hằng nhất thời đều cảm thấy rầu hết cả ruột. Vốn cứ tưởng tìm được một cái bug để cày điểm, ai mà biết đó chỉ là ảo giác mà thôi. Nếu như bọn họ thật sự có nhiều chi tiết kịch tình đến mức đủ để hoán đổi bảy viên năng lượng thạch cấp A, vậy thì sao không hợp luôn thành chi tiết cấp S mà hoán đổi công pháp tu chân cho nhanh? Tu chân đến cực hạn, uy lực của pháp bảo cũng không thua kém Ma động pháo là bao.



Mặc dù kế hoạch sử dụng Ma động pháo để cày điểm không thể trở thành hiện thực nhưng kế hoạch cuối cùng của họ vẫn được tiến hành rất thuận lợi. Tất cả mọi người trên thuyền đều đã sắp phát điên, bởi vì Sở Hiên đã lệnh cho Vương Hiệp thông báo với họ, mục đích tiếp theo của mấy người bọn hắn chính là tới hủy diệt nước Mỹ, cùng với thứ duy nhất bọn hắn muốn là lấy được bộ phận tượng Phật, nếu như không gianh được, cả loài người sẽ cùng chịu hủy diệt. Trên thuyền ngoài người Nhật Bản còn có người của mấy nước châu Âu, bọn họ lập tức yêu cầu thuyền trưởng sử dụng điện báo, nhanh chóng thông tin những gì đã xảy ra. Đây không phải vì họ quan tâm gì tới mấy người Vương Hiệp, khi đối mặt với hủy diệt, bất kỳ ai cũng sẽ bộc phát đến phần tiềm lực cuối cùng.



Sau khi Ma động pháo oanh kích Tokyo bốn mươi phút, tất cả chính phủ các quốc gia lớn trên toàn thế giới đang giám thị nghiêm ngặt tình hình đều đã nhận được tin tức, Tokyo Nhật Bản đã chìm, nhóm người Sở Hiên thì đang bay về phía bờ biển Thái Bình Dương nước Mỹ…



Loài người còn cách cuộc thanh tẩy cuối cùng chưa tới một ngày hai đêm, thời hạn bảy ngày còn lại hai mươi chín tiếng đồng hồ...