Võ Lâm Oai Hiệp Truyện

Chương 34 :

Ngày đăng: 00:16 22/04/20


“Sư phụ!” Ta quay đầu lại, thấy tử lão đầu đã mất tích hồi lâu từ trên trời rơi xuống.



“Ai da! Hảo đồ đệ, vi sư tìm ngươi rất lâu a!” Tử lão đầu đem bàn tay đã nhiều ngày không rửa trên đầu ta xoa tới xoa lui, sau đó nói, “Ta có chuyện rất quan trọng cần ngươi đi làm!”



Ta vừa định bước lên, cổ tay đã bị dùng sức giữ chặt, ta chỉ có thể ngẩng đầu, đối Đế Hạo nói: “Sư phụ ta đến rồi, ta phải đi với hắn.”



“Ta sẽ không để ngươi đi.” Câu trả lời của Đế Hạo ngắn gọn đến nỗi khiến ta muốn phát điên!



“A ~ tiểu đồ đệ của ta a, ngươi thật là có vợ liền quên nương! Nhìn xem, hiện tại sư phụ gọi ngươi, ngươi cũng không qua đây!” Tử lão đầu không giúp ta giải vây, ngược lại còn ở một bên cười hả hê khi thấy ta gặp họa.



“Sư phụ!” Ta hiếm khi không gọi ngươi là tử lão đầu, ngươi lại báo đáp ta như vậy?!



“Chậc chậc! Hảo đồ đệ của ta, nếu muốn ta ra tay ngươi cũng phải cho ta biết, ngươi đối vị mỹ nam tử đi bên ngươi quả thực chẳng khác gì một đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu này nói, ngươi một chút cũng không thích hắn!”



“Ta một chút cũng không......” Lời còn chưa nói xong, cổ tay đã truyền đến một trận đau buốt cơ hồ khiến ta ngã quỵ ngay trên mặt đất.



“Cái gì?” Tử lão đầu nhìn cũng không nhìn khuôn mặt đã tái nhợt của ta, ở một bên ngoáy ngoáy lỗ tai.



Ta nhịn đau nhìn khuôn mặt nghiêng lạnh băng của Đế Hạo, cắn răng phát ra mấy câu, “Buông tay đi, chúng ta thật sự không thể...... Ta phải trở về thế giới của ta...... sau đó hai ta sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa......”



Nhưng Đế Hạo một lời cũng không nói, trầm mặc là câu trả lời vô âm mà hắn cho ta, ngang ngược đến nỗi khiến ta không biết phải thế nào.




“Nàng đương nhiên là người của Bích U Cung, có điều Hàn Thiền chỉ còn chưa đạt đến mức lão luyện!” Ngón trỏ của tử lão đầu ung dung một bắn, giải khai huyệt đạo của nàng.



“Các ngươi......” Nàng bấu chặt chỗ bị điểm huyệt, bộ dáng thật vất vả hớp lấy không khí.



“Ai, tiểu đậu tử, Bích U Cung muốn đối phó không chỉ có riêng Đế Hạo, còn có Khinh Hàn a, sau đó đem võ công điển tịch bị lưu lạc của Bích U Cung thu hồi, khôi phục lại địa vị cùng niềm kiêu hãnh của Bích U Cung trên giang hồ như xưa kia, đúng không!” Tử lão đầu nhướng chân mày.



Nữ tử mấp máy môi không đáp.



“Tiểu cô nương, nghe lão nhân gia ta khuyên một câu, ngươi xem ngươi, Khinh Hàn cho dù chỉ còn lại ba phần công lực ngươi cũng không đấu lại hắn, nếu Đế Hạo cùng Khinh Hàn liên kết lại, kết quả sẽ như thế nào, ngươi có thể chính mình tưởng tượng!”



“Chuyện của Bích U Cung chúng ta...... không can hệ gì đến ngươi!”



“Chậc chậc, ngươi nghĩ ta rảnh rỗi dư hơi đi lo chuyện thiên hạ sao!” Tử lão đầu phất phất tay, thả nàng đi.



“Hả? Cho nàng đi dễ dàng như vậy sao?” Ta còn rất nhiều sự tình chưa làm rõ a!



“Thôi kệ đi, ta nợ mẫu thân nàng nhiều lắm......” Tử lão đầu nhìn về hướng nữ tử vừa đi, có chút đăm chiêu.



“Được rồi, ngươi đến tìm ta không phải là có chuyện muốn ta làm sao? Nói xem, chuyện gì?” Ta chống hông không kiên nhẫn hỏi.