Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Tổng Tài
Chương 602 : Thịnh thắng chết rồi
Ngày đăng: 10:12 17/05/20
“Nó chắc sẽ không giúp ba nữa đâu, cả đời này ba hối hận nhất là đã đoạn tuyệt quan hệ với con trai mình.” Thịnh Thắng nói rồi, trên gương mặt lộ ra dáng vẻ bi thương.
Thịnh Thảo An đưa tay lên lau nước mắt, đột nhiên nghĩ ra gì đó, bèn nói: “Chúng ta có thể đi tìm Tô Hoằng Nghị? Chẳng phải ông ta đối xử rất tốt với chúng ta sao? Hơn nữa con gái ông ta Tô Anh rất tốt với ba nữa?
“Nó càng khỏi phải nói, chính là bọn chúng liên thủ với nhau, cho nên ba mới thua thảm như vậy, trận này ba thua rồi, thua một cách triệt để. Hơn nữa, Anh Anh, đã chết rồi.”
Thịnh Thắng thống khổ nhắm mắt lại.
“Tất cả mọi chuyện đều sẽ có cách giải quyết...” Thịnh Thảo An không muốn đối mặt với cục diện này, nhưng cô vẫn phải an ủi ba mình.
“Tất cả đều không còn đường lùi nữa rồi...” Thịnh Thắng vẫn lẩm bẩm trong miệng.
“Ba còn có con còn có mẹ, đúng rồi là mẹ, từ trước đến giờ mẹ đều một lòng với ba.”
Thịnh Thảo An vốn dĩ cho rằng bản thân là người rất quyết đoán, nhưng bây giờ đứng trước lựa chọn tình thân, cô vẫn cảm thấy bản thân sẽ đứng về phía ba.
“Anh trai rất tốt, anh ấy sẽ nhận ba thôi.”
“Sẽ không đâu, lần trước ba đã tuyệt tình như vậy, ba còn bắt cóc người phụ nữ của nó.” Ngữ khí của Thịnh Thắng tràn ngập hối hận. Ông đã làm quá nhiều việc sai trái. Có lẽ, tất cả đều là báo ứng ông phải chịu.
“Con không tin là không còn cách cứu vãn.” Thịnh Thảo An tức giận dậm chân.
“Công ty của ba không còn nữa, ba cảm thấy không còn chút ý nghĩa nào nữa.” Thịnh Thắng giống như một cái xác không hồn mơ hồ nhìn về phía trước.
Thịnh Thảo An thất kinh: “Ba, ba nói những lời này là có ý gì?”
“Dù cho anh có nói gì, tôi cũng sẽ không tin anh nữa.”
Tiêu Mộc Diên trực tiếp xuống giường đi ra khỏi phòng, nhưng, Đường Lực không cam tâm chạy ra theo, vì anh không muốn để cô rời đi như vậy.
“Nếu bây giờ em rời đi, em rốt cuộc sẽ đi tới nơi nào? Anh ta đã chặn mọi đường của em rồi, em không còn nơi nào để đi rồi, đến cả công ty của em anh ta cũng nắm giữ rồi, bây giờ đâu đâu cũng là địa bàn của anh ta.”
Đường Lực đầy khí thế nói một hơi. Vì anh muốn Tiêu Mộc Diên chấp nhận sự thật, rằng anh mới là người đối tốt với cô nhất.
“Vậy thì sao? Tôi nhất định có thể dựa vào sức mạnh của bản thân mình giành lại được mọi thứ.” Tiêu Mộc Diên nắm chặt tay, hít một hơi dài nói.
Cô nhất định sẽ dựa vào sức mạnh của bản thân để làm được.
“Em đừng tự lừa đối bản thân mình. Dựa vào năng lực hiện tại của em, em căn bản không đấu được với Thịnh Trình Việt.” Đường Lực khổ tâm nói.
“Vậy anh rốt cuộc muốn tôi phải thế nào?” Tiêu Mộc Diên chán ghét những lời Đường Lực nói.
Sau đó cô nói tiếp: “Dù thế nào thì tôi cũng sẽ không tin anh!”
Nói đến đây, Tiêu Mộc Diên kích động chạy xuống lầu, Đường Lực cũng không đuổi theo, vì anh biết dưới lầu bảo vệ sẽ chặn cô lại, Tiêu Mộc Diên biết bản thân chạy không thoát khỏi cái lồng này, vì cô vừa đi được vài bước, bảo vệ đã chặn trước mặt cô, vô cùng lễ phép mở miệng chào cô theo nghi thức.
Nhìn thấy mấy tên bảo vệ vươn tay về phía mình, Tiêu Mộc Diên cắn vào tay chúng sau đó tiếp tục chạy ra ngoài, mấy tên bảo vệ cảm thấy không còn gì để nói, dù sao cũng không được làm tổn hại đến người phụ nữ này, chỉ có thể theo sau cô, bao vây cô lại.
“Trừ khi tôi chết, còn không mấy người đừng mơ nhốt được tôi ở nơi này.” Con ngươi của Tiêu Mộc Diên mở to lên.