Vũ Thần
Chương 967 : Cuồn cuộn mà tới
Ngày đăng: 23:48 19/04/20
Phu phụ Trần Lâm Tây cùng Vu Tuyết Doanh cùng liếc mắt nhìn nhau cười, Trần Lâm Tây nói:
- Dịch huynh, mục đích của chúng ta đều giống nhau, không cần nói lời khách sáo làm gì. Dựa theo ước định trước đó, nếu có thể đẩy tan đợt tấn công của đàn thú, hơn nữa còn giết được năm trăm năm tiên thiên linh thú, thì nội đan của chúng sẽ thuộc về bọn ta.
Dịch Trung Thiên sang sảng cười nói:
- Hai phu phụ yên tâm, Băng Cung của chúng ta có ba vị tương trợ cảm thấy vô cùng cảm kích, tuyệt đối sẽ không có ai tham tiên thiên nội đan của mọi người.
Lòng Hạ Nhất Minh hơi động, Bắc Cương Băng Cung mặc dù có lịch sử mấy ngàn năm, có thể nói là gia nghiệp to lớn, nhưng tiên thiên nội đan thì dù môn phái nào cũng không hề ngại mình có nhiều.
Dịch Trung Thiên sở dĩ lần này bỏ qua tiên thiên nội đan chính là vì muốn bảo toàn tòa thành này.
Về phần ba người đến từ phương Đông, mục đích của bọn họ hết sức rõ ràng, nếu như không phải có tiên thiên nội đan hấp dẫn thì bọn họ cũng không ra tay tương trợ.
Ánh mắt Trương Bách Lâm nhìn về phía Hạ Nhất Minh, hắn trầm giọng nói:
- Dịch huynh, vị này là?
Dịch Trung Thiên cười khổ một tiếng, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa biết được thân phận của Hạ Nhất Minh.
Mỉm cười, Hạ Nhất Minh nói:
- Tại hạ họ Hạ, nhân dịp đi qua nơi này cho nên ở lại xem một chút.
Nhìn ánh mắt đều phòng của ba người Trương Bách Lâm, hắn bật cười nói:
- Các ngươi yên tâm, trừ phi xuất hiện thánh thú nội đan, nếu không vô luận có bao nhiêu tiên thiên nội đan Hạ mỗ cũng không lấy.
Mặc dù với tu vi võ đạo của Hạ Nhất Minh không có khả năng so đo với bọn họ, cho nên nếu nói hắn cùng với bọn họ tranh đoạt tiên thiên nội đan thì quả thật là không có thể diện.
Ba người Trương Bách Lâm hơi ngẩn người ra, sau đó không hẹn mà cùng thở dài một hơi.
Nói câu này trước mặt nhiều người như vậy, tự nhiên Hạ Nhất Minh không có khả năng đổi ý.
Trương Bách Lâm cười ha hả, nói:
Chẳng lẽ, trong đám cự hùng này thật sự có một đầu thánh thú chỉ huy sao?
Hắn mặc dù có phán đoán kinh khủng như vậy, nhưng vẻ mặt vẫn không hề biểu hiện gì ra ngoài. Bởi vì hắn biết, một khi nói ra những lời này thì ngay cả Từ Quân cũng sẽ lập tức bỏ chạy ra thật xa, cho tới khi thoát khỏi cảnh bị thánh thú cự hùng đuổi giết.
Trên thực tế, ngay lúc này trong lòng hắn cũng có một trận run rẩy, không nhịn được muốn lập tức bỏ chạy.
Băng Cung từng đưa ra luật, nếu phát hiện hành tung của thánh thú như vậy phải không để ý tới hết thảy bỏ chạy thật xa, cam đoan sự an toàn cho mỗi tiên thiên cường giả.
Chỉ là khi hắn nhìn về phía toàn thành sau lưng nơi đã cư trú hơn năm mươi năm qua, nếu như cứ vậy bỏ đi thì kết quả tòa thành này sẽ như thế nào?
Hắn không dám tiếp tục suy nghĩ nữa.
Bỗng nhiên, một cánh tay nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn.
Dịch Trung Thiên kinh ngạc ngẩng đầu lên thì thấy được khuôn mặt tươi cười của Hạ Nhất Minh.
- Nên làm như th nào thì cứ làm, mọi chuyện còn có ta.
Mặc dù ngữ khí vô cùng bình thản, nhưng khi nó rơi vào trong tai Dịch Trung Thiên, không biết vì sao tâm tình của hắn lại dần bình tĩnh lại.
Hắn gật đầu, chút do dự và sợ hãi trong mắt lúc trước đã hoàn toàn biến mất.
Giờ phút này, ý chí của hắn vô cùng kiên định, dù có thánh thú xuất hiện hắn cũng có tự tin chiến đấu một trận. Bởi vì phía sau lưng hắn còn có một người đã hứa hẹn, mặc dù chỉ có hai chữ ngắn ngủi, nhưng lại có thể xua tan đi đám mấy trong lòng và làm cho lòng tin hắn dâng lên.
- Đá, dầu mỡ, cùng lửa.... - Thanh âm của Dịch Trung Thiên truyền đi trên khắp tường thành làm cho tinh thần mọi người đại chấn, nhiệt huyết trỗi dậy.
Trong đêm đen, tiếng trống nổi lên như do thiên quân vạn mã phát ra.
Dịch Trung Thiên giơ cao một cây đuốc, rồi hết sức vứt lêo cao. Nguồn truyện: Truyện FULL
Dưới ánh sáng của cây đuốc, từ phía xa mọi người có thể mơ hồ thấy được thân ảnh đám cự hùng đang cuồn cuộn lao tới....