Vương Gia, Đi Thong Thả

Chương 15 : Lại mặt (hai)

Ngày đăng: 02:18 19/04/20


Tống Trưng Chi nhìn thấy Phương Đàn cau mày, ngượng ngùng nói “Không biết Vương Gia đến đây nên không chuẩn bị trà tốt, xin Vương Gia đừng ghét bỏ.”



Phương Đàn không thể nói thẳng rằng trà của Tống phủ rất tệ, đành phải dùng nắp trà gạt đi lớp bọt, thổi nguội uống một hớp: “Không có chuyện gì, bản vương biết nhạc phụ thanh liêm, quý phủ không có trà ngon cũng là chuyện đương nhiên, bản vương không trách hờn.”



“Đa tạ vương gia hiểu cho hạ thần “



Phương Đàn đưa tay chỉ những món lễ vật trong đại sảnh nói: “Đây là tiểu tế mang đến một ít lễ vật tuy không đáng giá là bao, xin nhạc phụ nhất định phải nhận.”



Tống Trưng Chi nhìn thấy lễ vật bên ngoài được đóng gói tinh xảo liền biết bên trong giá trị không nhỏ, cười toe tét, miệng không ngừng khách sáo nói “Vương Gia thật là có tâm.”



Hai người bỗng nhiên rơi vào trầm mặc, Phương Đàn cảm thấy có chút tâm trạng gõ gõ ngón tay lên bàn, một lát sau Tống Trưng Chi lại hỏi: “Không biết Vương Gia đối với những chuyện xảy ra trong triều gần đây thấy thế nào.”



Từ khi Tống Ứng Diêu gả cho Phương Đàn, Tống Trưng Chi liền tự nhận là hắn sẽ đứng về phe Phương Đàn, vì thế quan tâm so với trước kia nhiều hơn. Nhưng mà hắn không biết luận việc triều đình phân tranh, hắn muốn tham dự vào còn chưa đủ tư cách. Phương Đàn nghe hắn muốn cùng nàng nghị luận chuyện chính sự không khỏi nhíu mày, nếu hoàng đế không đột nhiên tứ hôn cho nàng, bố cục triều đình làm sao sẽ phát sinh thay đổi, nếu không phải nàng có một nhạc gia tam phẩm, những đại thần kia làm sao ồ ạt nghiêng về phía hoàng huynh của nàng. May mà nàng không có tâm tư tranh hùng xưng bá, nên không thèm quan tâm đến những thay đổi này, nàng chỉ cần có thể bảo vệ tốt chính mình, bảo vệ tốt toàn bộ vương phủ là được rồi.



Nàng cũng không muốn tiếp tục cùng Tống Trưng Chi đàm luận chuyện quốc gia đại sự, liền từ chối: “Hôm nay là ngày Ứng Diêu lại mặt, cần gì phải đàm luận những kia phiền lòng, nhạc phụ tạm thời đừng nhắc đến. Cùng bản vương nói chuyện Ứng Diêu có được không?”



Tống Trưng Chi lập tức đồng ý, bất quá hắn cũng không biết chuyện gì của Tống Ứng Diêu để mà nói cho nên không biết nên nói điều gì. Phương Đàn muốn biết nhưng Tống Trưng Chi lại không biết, Tống Trưng Chi muốn đàm luận chuyện triều đình, Phương Đàn lại không muốn tán gẫu, căn bản hai người nói chuyện không có hợp, hai người cứ như thế câu được câu không mà trò chuyện, thời gian rất nhanh lại trôi đi.



Vốn tân nương lại mặt, có thể ở lại nhà mẹ đẻ một quãng thời gian, thế nhưng Vương Gia cũng theo về nên không thể để đường đường là một Vương Gia lại nghỉ lại nhà quan đại thần, vì thế Tống Ứng Diêu cùng Phương Đàn chỉ ở Tống phủ chơi đến đêm rồi trở về vương phủ.



... Thật lo lắng khi màn đêm xuống, mà nó lại đến nhanh như vậy. Không cho người ta cơ hội, chớp mắt đã hoàng hôn. Phương Đàn hiện tại chỉ muốn tức giận hỏi trời cao: “Tại sao ông lại mau tối như vậy. Mấy canh giờ trước chẳng phải vừa mới tối xong đó sao?” Nàng đều chưa tìm được lý do nào để tránh việc ngủ chung thì trời đã tối...



Phương Đàn ngồi trên xe ngựa về vương phủ vắt hết óc suy nghĩ cớ buổi tối ứng phó với Tống Ứng Diêu, nhất thời không có sáng kiến gì, ngẩng đầu lên thấy Tống Ứng Diêu đang kéo một góc rèm cửa sổ của xe nhìn ra bên ngoài.
“A?” Lần này Tống Ứng Diêu thật sự hoảng sợ rồi, Vương Gia không biết đường, nàng cũng không quen bước, bọn hạ nhân đã sớm đi xa, làm sao mà gọi họ trở lại. Vừa nãy ở trên xe ngựa đối với thế giới bên ngoài hiếu kỳ đã sớm không thể làm chủ đôi chân, nhưng thật ra lại tràn ngập nỗi sợ hãi.



“Nếu đến rồi, vậy đi thôi!” Phương Đàn vung tay lên đi về phía trước, nàng tuy rằng không có thường ra ngoài nhưng vẫn có ít nhiều kinh nghiệm.



Tống Ứng Diêu hoang mang đuổi theo bước chân Phương Đàn, vừa đi vừa hỏi “Vương Gia chúng ta đi đâu?”



“Tiệm may.”



“Chúng ta lại không tiền, đi nơi đó làm cái gì?”



“Nàng đoán xem...”



“Vương Gia...”



“Ở bên ngoài đừng gọi ta là Vương Gia.”



“Ách, thần thiếp biết rồi.”



“... Cũng không cần xưng là thần thiếp “



Nếu như không đi ra ngoài một vòng, Phương Đàn vẫn chưa phát hiện được Vương phi của mình có một mặt tính cách dễ thương này. Nói chung có thể phát hiện dáng vẻ chân thực nhất của Vương phi, nàng cảm thấy thật vui vẻ.