Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 92 : Cây sáo

Ngày đăng: 18:05 19/04/20


Đế Đô.



Biệt thự nhà họ Lâu.



Lâu Minh đang ở phòng sách lầu hai sửa bản thiết kế, gần đây anh nảy ra một ý tưởng mới định đem thiết kế vũ khí mấy năm trước của mình ra cải tiến một chút, tăng thêm lực sát thương cho nó đồng thời giảm bớt trọng lượng của vũ khí.



“Đinh!”



Lúc trước, khi Lâu Minh thiết kế hoặc sửa chữa bản vẽ, dù không có người nào tìm anhnhưng Lâu Minh vẫn sẽ tắt nguồn để đảm bảo một trăm phần trăm không có bất kì sựviệc gì có thể cắt ngang suy nghĩ của anh. Nhưng hình như từ khi Trần Ngư xuất hiệntrong thế giới của anh, quy định này đã không còn tồn tại nữa.



cô có thể tùy ý ra vào phòng sách bất cứ lúc nào, cũng có thể ở lúc Lâu Minh đang vẽ thiết kế được một nửa, trực tiếp kéo người xuống dưới nhà ăn cơm. Càng về sau, vì để hợp với thời gian của Trần Ngư mà thậm chí anh còn sửa lại thời khóa biểu làm việc của mình, chỉ cần khi Trần Ngư ở lại biệt thự thì rất ít khi làm việc.



Lúc này chợt nghe tiếng điện thoại di động kêu, Lâu Minh dừng bút, mở điện thoại, quả nhiên thấy người mà mình tâm tâm niệm niệm (nhớ mong). trên ảnh, Trần Ngư để tóc xõa (nguyên tác là chải kiểu nửa viên thuốc, không biết là gì luôn nên chém đại), khuôn mặt bé xíu đỏ bừng, đôi mắt đen sáng bóng đang cười rộ lên, ngoẹo đầu, phía sau là biển mây tầng tầng lớp lớp bao la, đồ sộ.



Lâu Minh đã biết từ trước là phong cảnh núi Kỳ Liên rất đẹp, đáng tiếc anh không thểđi cùng cô đến đó. Lâu Minh nhịn không được đưa ngón tay cái xoa xoa lên khuôn mặt hồng hồng của Trần Ngư trong hình, âm thầm tự nhủ, nếu như anh có thể hóa giải hoàn toàn sát khí trên cơ thể, nhất định sẽ cùng Trần Ngư đi đến thăm tất cả những nơi mà họ muốn đến thăm.



Gần đây trên mạng không phải đang có một câu rất hot sao “Nếu bạn yêu cô ấy thìhãy đưa cô ấy đi du lịch, đi đến tất cả những nơi đẹp đẽ và lãng mạn.”



“Đinh linh, đinh linh …”
Cây sáo có màu trắng, trên thân có năm lỗ, phần đuôi cây sáo còn có hoa văn khôngrõ đường nét. Lâu Minh nghi ngờ nói “Cây sáo này bị chôn nhiều năm như vậy sao nhìn như mới thế này?”



“Chuyện này, Giám đốc Viện bảo tàng cũng không nói rõ, chỉ nói khi mới khai quật lênthì cây sáo hơi ố vàng, nhưng không biết tại sao, khi đặt trong viện bảo tàng thì từ từ trắng lên.” Mao đại sư đoán “Tôi đoán chắc là cây sáo này đã hấp thu linh khí mà như vậy, dù sao thì viện bảo tàng cũng là nơi có phong thủy rất tốt.”



Lâu Minh hiểu rõ gật đầu, cầm cây sáo lên đưa lên trước mặt quan sát, chỉ vào hoa văn không rõ nét phía đuôi sáo nói “Đáng tiếc hoa văn bồ công anh này đã sắp khôngnhìn rõ nữa rồi.”



“Sao cậu biết đó là hoa văn bồ công anh?” Mao đại sư nghi ngờ bước tới, chỉ vào hoa văn hỏi “Các chuyên gia nghiên cứu rất nhiều năm, cũng chỉ suy đoán hoa văn này có thể là hoa mai, hoa đào gì đó, sao cậu lại cảm thấy đây là cây bồ công anh. Cái này nhìn giống cây bồ công anh sao?”Lâu Minh sửng sốt, quan sát một lần nữa hoa văn trên thân sáo, sau đó không tự chủ nhíu mày. Theo như lời Mao đại sư nói, hoa văn này đã bị phá hủy sắp không nhìn rõhình dáng, vì sao anh lại có thể chắc chắn đây là cây bồ công anh vậy nhỉ?



“Tôi cũng không biết, chỉ là vừa nhìn thấy, tôi liền biết chắc đây là cây bồ công anh.” Lâu Minh đáp.



“Vậy chắc là cậu bị hoa mắt.” Mao đại sư cũng không để chuyện hoa văn bồ công anhtrong lòng, mà chăm chú quan sát cây sáo trong tay Lâu Minh. Đến khi nhìn thấy màn khí đỏ nhàn nhạt xung quanh thân sáo, Mao đại sư mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.



“Cây sáo này đã hấp thu sát khí của cậu thành công rồi, linh khí trong cây sáo cũngkhông xuất hiện phản ứng loại trừ, điều này chứng tỏ suy đoán của tôi không sai, cây sáo này đúng là Linh Khí chúng ta cần tìm.” Mao đại sư chỉ vào cây sáo nói.



Lâu Minh lấy lại tinh thần, quả nhiên thấy xung quanh cây sáo trắng tinh xuất hiện sợi khí màu đỏ, sắc mặt anh không tự chủ mà căng lên, hình như hình ảnh này anh đãtừng thấy qua rồi.



thật kỳ quái, gần đây trong đầu anh luôn xuất hiện những hình ảnh mà anh chưa bao giờ gặp qua, chẳng lẽ nó có quan hệ gì với việc Phượng Lạc thức tỉnh?